Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đại Hắc Ngưu thấy mình một vó đạp người áo đen vào miệng lửa, cực kỳ vừa lòng kiệt tác của mình:
- Ha, để xem ngươi còn dám giở trò xấu ở đây nữa không!
Trong khi Đại Hắc Ngưu vênh váo đắc ý thì Liễu Yến Bạch kinh ngạc kêu lên:
- Sư phụ, hắn bò ra!
Đại Hắc Ngưu nhìn lại.
Bùm!
Một người lửa bò ra khỏi miệng lửa, lửa cháy toàn thân người đó, là người áo đen mới bị Đại Hắc Ngưu đạp vào trong.
Người áo đen bò ra khỏi miệng lửa, phụt một tiếng lửa trên người y tắt ngấm. Người áo đen lại vận chuyển cương khí không ngừng nghỉ thông gió thổi lửa.
Người áo đen từ bị đá vào miệng lửa đến lúc bò ra, trong quá trình không nhìn Đại Hắc Ngưu cái nào, không thèm liếc sang nhóm Lý Thất Dạ.
Đại Hắc Ngưu thấy người áo đen không bị sứt mẻ gì, cảm giác quái lạ, nó hét to lại tung vó:
- Bổn soái ngưu không tin tà!
Bùm!
Người áo den lại bị đá vào miệng lửa, bùm một tiếng lửa lớn bên trong bao bọc y lại.
Nhưng vô ích, lát sau người áo đen toàn thân bốc lửa lại bò ra, ngọn lửa tắt cái phụp, sau đó y không ngừng nghỉ phát ra cơn gió thổi vào lửa lớn.
Người áo đen từ đầu đến đuôi không nhìn bọn họ cái nào, Đại Hắc Ngưu đã hiểu:
- Đây không phải người sống. Đây là quỷ, không, phải nói là con rối, hoặc nên nói là nó và âm binh giống nhau.
Thánh Sương Chân Đế giật mình nhìn cảnh tượng kỳ lạ, hỏi:
- Đây rốt cuộc là cái gì?
Hôm nay có quá nhiều chuyện quỷ dị.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Nàng lại gần xem liền biết.
Thánh Sương Chân Đế hít sâu, tiến lên, trầm giọng quát:
- Hãy hiện nguyên hình của ngươi ra!
Ong ong ong ong ong!
Người Thánh Sương Chân Đế phát ra thánh quang, tuy rằng không phải thánh diễm ngập trời nhưng vô cùng thuần túy, từng lũ thánh quang cháy hừng hực, nàng như nguồn quang minh, nàng có lực lượng quang minh mạnh nhất, thuần chính nhất trên cõi đời.