Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nên biết lão tổ có thân phận thế nào, Chân Thần mạnh đến đâu, Trường Tồn Bất HỦ đều không dám nói kiểu đó với Thái Doãn Hỉ.
Thái Doãn Hỉ nhìn lại, bước nhanh lên trước cúi gập người hướng Đại Hắc Ngưu, cung kính nói:
- Tiền bối giá lâm, Doãn Hỉ không tiếp đón từ xa, rất có lỗi.
Đại Hắc Ngưu phẩy móng:
- Rồi rồi, bớt nịnh ta đi.
Đương nhiên Đại Hắc Ngưu rất hưởng thụ nghe câu này.
Thái Doãn Hỉ một lần nữa cúi đầu nói:
- Doãn Hỉ không dám quên ơn tiền bối năm xưa chỉ điểm, Doãn Hỉ không biết tiền bối đã rời khỏi Thánh sơn, nếu không thì chắc chắn đón chào từ trăm vạn dặm.
Đại Hắc Ngưu cười xấu xa:
- Hưm, vốn định dỡ căn nhà sập xệ của ngươi, mà thấy ngươi cung kính như vậy thì thôi tha cho một lần.
Đại Hắc Ngưu vốn rất khó chịu, Thái Doãn Hỉ bày tỏ thái độ như vậy làm nó thoải mái hơn nhiều.
Thái Doãn Hỉ lúng túng, cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Vì trong lòng Thái Doãn Hỉ biết rõ Đại Hắc Ngưu nói được làm được, nếu nó muốn dỡ bỏ phủ đệ của lão thì lão chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Thấy Thái Doãn Hỉ cung kính với Đại Hắc Ngưu, tập thể hút ngụm khí lạnh quay sang ngó nhau.
Bao người làm lễ hậu bối trước mặt Thái Doãn Hỉ, hoặc chào hỏi lão. Ngược lại Thái Doãn Hỉ cung kính với Đại Hắc Ngưu, xem ra con trâu đen này có lai lịch động trời.
Thị vệ theo bên cạnh đổ mồ hôi như tắm, trước đó có thị vệ rất bất kính với Đại Hắc Ngưu, giờ quan thủ của họ chấp lễ vãn bối với nó.
Thái Doãn Hỉ chắp lễ vãn bối tỏ vẻ biết ơn Đại Hắc Ngưu là có lý do.
Thái Doãn Hỉ từng bái vào Quang Minh Thánh Viện, lão là một người thông minh, lanh trí. Thời lão còn trẻ ở trong Thánh sơn từng được Đại Hắc Ngưu chỉ điểm, khiến Thái Doãn Hỉ kính nó, xem như trưởng bối.