Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đại Hắc Ngưu nhún vai, nhìn tiên quan lần cuối. Nếu người khác sở hữu tiên quan này thì chắc chắn Đại Hắc Ngưu sẽ có mưu đồ xấu xa, đánh cướp tiên quan. Khi tiên quan nằm trong tay Lý Thất Dạ thì Đại Hắc Ngưu đành từ bỏ ý đồ, muốn cướp vật từ tay hắn là muốn tự sát.
Nhóm Đại Hắc Ngưu đi ra ngoài, Lý Thất Dạ tùy tay phong không gian, phong mình trong không gian tầng sâu.
Lý Thất Dạ nhìn tiên quan, vươn tay vuốt nhẹ như vuốt ve da thịt tình nhân.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói:
- Thật kỳ lạ, rốt cuộc là ai mang tới? Quan tài này từng lưu lạc ở Cửu Giới, xuất hiện ở Thập Tam Châu, tại sao bây giờ nó lại có đây?
Lý Thất Dạ tham gia hội đấu giá vì tiên quan, hắn lười nhìn báu vật khác. Nếu không có tiên quan thì Lý Thất Dạ đã chẳng thèm tham gia hội đấu giá.
Bộ áo, kiếm Thủy Tổ thì Lý Thất Dạ chỉ tùy tay mua về.
Lý Thất Dạ thầm thắc mắc tại sao tiên quan xuất hiện ở đây, người ta không biết ảo diệu của quan tài nhưng hắn nắm rõ về nó, bởi vì hắn đã biết một vài thứ.
Lý Thất Dạ nhắm mắt lại.
Ong ong ong ong ong!
Dường như con mắt thứ ba của Lý Thất Dạ mở ra, không phải thiên nhãn theo ý nghĩa truyền thống, không giống tu sĩ có con mắt dựng đứng giữa trán mở ra.
Lý Thất Dạ mở con mắt thứ ba nhưng là đạo tâm của hắn.
Lý Thất Dạ dùng đạo tâm quan sát tiên quan, đạo tâm là một con mắt nhìn ngó ảo diệu của quan tài.
Tiên quan như đã biến mất, không có nó tồn tại.
Đạo tâm là mắt, Lý Thất Dạ như ngược dòng tuyên cổ, ngược thời gian đi lên, hắn trải qua năm rộng tháng dài. Lý Thất Dạ như đi qua ngàn vạn năm, một cái búng tay đã dài ức vạn năm.
Trong dòng sông thời gian dài dòng dù ngươi mạnh cỡ nào cũng sẽ thành tro bụi, ngươi không chịu nổi thời gian mài mòn. Ức vạn năm có thể mài một cục đá tan biến, càng đừng nói tới chúng sinh linh.