Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nhẹ vuốt tiên quan, gật gù:
- Đúng là thứ tốt.
Nói xong Lý Thất Dạ kết toán chân thạch.
Trả tiền xong bảy lão nhân từ ngoài cửa đi vào, áo đen trùm kín người không thấy rõ mặt mũi. Bọn họ lặng lẽ không tiếng động, lúc đi tựa như u linh.
Bảy lão nhân đột nhiên xuất hiện làm Bạch Kim Ninh giật mình, sau đó nghẹt thở.
Vì thực lực của bảy lão nhân cực kỳ đáng sợ, mặc dù họ đã thu giấu hơi thở, không có uy danh khiến người sợ hãi, không có khí thế ngập trời nhưng bọn họ như u linh xuất hiện trong phòng làm người ta nghẹt thở.
Bạch Kim Ninh cảm giác có bàn tay vô hình bóp cổ mình, không thở được, không thể nhúc nhích.
Bảy lão nhân này thực lực khủng bố tuyệt luân, có thể dễ dàng nghiền áp Bạch Kim Ninh. Bất Hủ Chân Thần ở trước mặt bọn họ cũng sẽ bị nghiền nát.
Một lão nhân đứng giữa nhóm, sáu lão nhân khác vây quanh bảo vệ.
Sáu lão nhân không phải bảo vệ lão nhân đứng giữa mà bảo vệ rương báu trên tay lão ta. Lão hai tay nâng rương báu dường như rất chắc chắn, bàn tay như mọc rễ không có gì giật rương báu khỏi tay lão được.
Sau khi bảy lão nhân xuất hiện, nữ đấu giá sư chắp tay chào, bảy người này có địa vị rất cao trong Kiêu Hoành Thương Hành.
Lý Thất Dạ nhìn rương báu được lão nhân đứng chính giữa nâng bằng hai tay, Đại Hắc Ngưu cũng nhìn nó.
Nhìn dáng vẻ trịnh trọng của bảy thiên địa là biết thứ trong rương báu cực kỳ nghịch thiên hoặc vô cùng quý giá.
Bảy lão nhân tới gần, không nói một câu, họ như u linh. Nhưng họ khom người cúi đầu hướng Lý Thất Dạ, biểu hiện cung kính không chút qua loa.
Mắt Đại Hắc Ngưu sáng rực nhìn rương báu được lão nhân đi chính giữa nâng hai tay, cười gian nói: