Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Không phải Phi Kiếm Thiên Kiêu muốn Đường Bôn mua kiếm tặng mình, thiếu nữ tâm cao khí ngạo như nàng tất nhiên khinh thường loại người theo đuổi giống Đường Bôn. Phi Kiếm Thiên Kiêu chỉ lo là cậu ấm Đường Bôn nổi hứng đấu giá kiếm Thủy Tổ hoặc nâng giá cao ngất ngưỡng, nàng rầu thúi ruột. Khả năng thứ nhất hay thứ hai đều sẽ gây rắc rối cho nàng, dù sao trong lòng Phi Kiếm Thiên Kiêu quyết phải mua về kiếm Thủy Tổ này.
Đường Bôn cười nói:
- Nói gì kỳ, Đường Bôn thích tặng đồ cho cô nương lắm, miễn nàng muốn thì sao trên trời ta cũng hái cho. Tiền không là gì, vấn đề là nàng có thích không. Miễn cô nương thích thì Đường Bôn này đủ sức tặng ba, năm ức.
Mọi người cười khổ, câm nín. Đừng nói những cường giả tu sĩ, dù là Chân Đế cường đại cũng lắc đầu bất đắc dĩ.
Ba, năm ức tùy tiện tặng người chỉ vì đem lại niềm vui cho mỹ nữ, phá sản như thế chỉ có cậu ấm Đường Bôn mới làm ra được.
Đây là điều Phi Kiếm Thiên Kiêu lo lắng nhất, lỡ Đường Bôn thật sự đấu giá kiếm Thủy Tổ thì nàng sẽ phải đâm lao theo. Nàng rất cần thanh kiếm Thủy Tổ này, không thì đã chẳng tự mình giá lâm.
Nếu thật sự bị Đường Bôn đấu giá thành công, khi đó nàng nên nhận quà của gã hay từ chối? Không ai biết cậu ấm này có bao nhiêu tiền, không chừng gã giàu hơn tất cả Chân Đế có mặt ở đây.
Phi Kiếm Thiên Kiêu liếc Đường Bôn một cái, nhẹ gật đầu cảm ơn:
- Đa tạ ý tốt của ngươi, ta muốn thanh kiếm này nhưng tự mình đấu giá được rồi.
Thái độ của Phi Kiếm Thiên Kiêu rõ ràng có thay đổi, mềm mỏng với cậu ấm Đường Bôn hơn, nàng làm như vậy vì muốn gã bỏ ý định đấu giá kiếm Thủy Tổ.
Đường Bôn cười tủm tỉm nói:
- Thôi, cô nương đã muốn như vậy thì tùy ý cô nương. Có việc gì cần cô nương cứ lên tiếng, tiền không là vấn đề, Đường Bôn ta có tiền.