Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhìn bóng phật đó, tinh thần Bạch Kim Ninh rung động:
- Lăng Gia Phật!
Phật pháp vô biên khiến Bạch Kim Ninh cảm giác mình thật nhỏ bé, trong khoảnh khắc đó nàng cảm giác mình ở trong biển phật. Trước phật pháp vô biên bất cứ sinh linh, tồn tại nào cũng phải ba quỳ chín lạy.
Bạch Kim Ninh đứng không vững, khuỵu gối xuống, phật pháp này quá mạnh.
Bạch Kim Ninh chưa phản ứng lại phật quang đã biến mất, Lý Thất Dạ thu về thần thông. Phật chỉ trong tay hắn lại trở về bộ dạng bình phàm, khiến người rất khó tin đây chính là phật chỉ của Lăng Gia Phật.
Sau khi lấy lại tinh thần Bạch Kim Ninh rung động nói:
- Thật sự, đúng là phật chỉ của Lăng Gia Phật!
Mới rồi nàng như ếch ngồi đáy giếng, phật pháp vô biên, nếu hoàn toàn phát huy uy lực của khúc phật chỉ này thì đáng sợ, khủng bố biết bao. Giờ Bạch Kim Ninh mới hiểu tại sao Lý Thất Dạ nói mộc phật hơn xa giá một ức, thì ra giá trị của nó nằm ở phật chỉ của Lăng Gia Phật.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Nếu không thì tại sao tổ tiên của các ngươi nói tượng phật này sẽ phù hộ cả nhà bình an? Đó là vì có phật lực vô biên phù hộ.
Bạch Kim Ninh hít sâu, nói:
- Thì ra là vậy.
Người già trong nhà từng nói tượng phật có thể bảo vệ bình an, Bạch Kim Ninh cảm thấy đó là câu nói may mắn, tượng trưng.
Lý Thất Dạ đưa phật chỉ cho Bạch Kim Ninh, lạnh nhạt nói:
- Đeo nó trên cổ di, khi gặp nạn nó sẽ cứu nàng một mạng.
Bạch Kim Ninh chần chừ không dám nhận:
- Cái này... có được không?
Nếu chỉ đơn thuần là mộc phật thì nó là bảo bối gia truyền của bọn họ, có ý nghĩa đặc biệt với Bạch Kim Ninh. Nhưng cái này là phật chỉ của Lăng Gia Phật, ngón tay của Thủy Tổ vô thượng, giá trị rất khó đánh giá. Một khúc phật chỉ thế này có uy lực không thua gì một món binh khí vô địch.