Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ lắc đầu cười nói:
- Không, ngươi nên tin không phải ta, ngươi phải tin vào mình, tự hỏi mình ngươi là đồ long hay người háo long, hoặc là tồn tại khác, ví dụ như thôn dân, thánh hiền.
Biểu tình lão nhân nghiêm túc nói:
- Nhưng thnáh hiền chưa bao giờ có kết cục tốt.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ngươi cảm thấy trên con đường này ai có kết cục tốt? Người đồ long? Người háo rồng? Không ai. Thôn dân cũng phải hiến tế, tất cả chỉ là kẻ tầm thường!
Lão nhân cảm khái nói:
- Người đời như hạt bụi, hoặc người đời mới thật sự hạnh phúc. Sâu mùa hè cần gì lo mùa đông.
Lý Thất Dạ cười hỏi:
- Nhưng ngươi cam lòng làm sâu hè sao? Đã không cam lòng thì mọi việc đằng sau cứ để người đời nói đi.
Lão nhân cười:
- Nói cũng phải, sau tuyên cổ ngươi và ta chỉ là hạt bụi, mọi thứ đều tan biến trong mưa bụi.
Lý Thất Dạ mỉm cười, thần thái siêu phàm thoát tục:
- Ta ở thì thiên địa tồn tại.
Lão nhân nhẹ lắc đầu nói:
- Ta tư tưởng hẹp, về mặt này chúng ta không bằng ngươi.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Không, đó là bởi vì các ngươi là thánh hiền. Trong lòng các ngươi không buông được, vì vậy nó luôn gò bó các ngươi.
Lão nhân cười:
- Có lẽ vậy, mọi việc còn xa, không dám suy nghĩ nhiều. Nắm xương gài chúng ta chỉ biết trồng cây, trám tường là được. Nếu có thể an hưởng tuổi già, sống đến tuổi thọ cũng xem như quá thỏa mãn rồi.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Nói rất tiêu sái, nếu các ngươi nghĩ được thì có thể làm được, nhưng các ngươi có thể buông được không? Theo ta thấy thì chưa chắc.
Ánh mắt lão nhân vượt qua tuyên cổ nhìn xa xôi:
- Rồi sẽ có người đến sau, hãy hy vọng, tương lai sẽ có người gánh vác.