Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ không quan tâm:
- Chẳng sao hết, không liên quan gì nhiều với ta, ta sẽ vào biển một chuyến, cũng sẽ đưa hàng. Nơi này đúng là chỗ tốt, lấy nó luyện tập cũng được. Đã tới lúc ta bước ra một bước đó, nhưng ta sẽ không ngừng lại, không có thì không, ta sẽ không tiêu hao cùng các ngươi, chấm dứt việc này rồi ta nên đi.
Bạch Kim Ninh chống cằm ngồi nghe hai người đối thoại, họ nói tiếng người mà sao nàng không nghe hiểu gì hết. Bạch Kim Ninh cảm giác Lý Thất Dạ và lão nhân như đứng trên mây, nàng chỉ là con kiến dưới đất, nghe bọn họ nói chuyện mà chẳng hiểu gì.
Lão nhân nhìn Lý Thất Dạ, từ tốn hỏi:
- Viễn chinh sao?
Mắt Lý Thất Dạ đăm đăm nói:
- Nếu đi ra một bước đó thì có thể suy xét, phải hay không phải chờ tới lúc đó xem tình huống.
Lão nhân nhìn Lý Thất Dạ:
- Ngươi vẫn không hạ quyết tâm được, ngươi chưa suy xét đến tình huống sau khi viễn chinh.
Lý Thất Dạ cười hỏi:
- Khi ấy các ngươi có nghĩ kỹ không?
Lão nhân lắc đầu nói:
- Chúng ta khác ngươi, thứ ngươi cầu, thứ chúng ta muốn không giống nhau. Hơn nữa chúng ta xem như được trời thương, có Tam Tiên giới đây. Ngươi cầu điều khác với chúng ta, ta không phủ nhận thủ đoạn của ngươi, nhưng dù ngươi thắng thì có từng suy nghĩ tiếp theo sẽ làm gì chưa?
Lý Thất Dạ cười khẽ:
- Thứ ta muốn rất đơn giản.
Lão nhân gật đầu nói:
- Ta tin tưởng, nhưng ta cũng tin ngươi không phải người không có vướng bận gì. Ngươi không buông được thế giới của ngươi, đó sẽ là vướng bận lớn nhất. Không thì ngươi đã chẳng luôn lắng đọng, tích lũy. Ngươi vì bản thân, nhưng sự thật là ngươi cũng vì thế giới của mình!
Lão nhân nhìn Lý Thất Dạ chăm chú: