Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ tạm dừng rồi tiếp tục bảo:
- Nhưng ngươi nên biết gần đây đường đi không yên ổn, đường khó đi, ngươi cảm thấy ta có nên thu giá gấp đôi, không đúng, là thu giá gấp hai lần.
Lão nhân híp mắt hỏi:
- Ngươi đang lên giá?
Lý Thất Dạ dứt khoát thừa nhận:
- Đúng rồi, ta đang lên giá. Phí đi đường gấp mười lần là phải lấy, không thì ta làm sao đưa hàng tới cửa được?
Lão nhân cười hỏi, trông không tức giận chút nào:
- Có ai từng nói qua không? Ngươi là một gian thương tim đen xì.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Không, ngươi nên nói ta không tăng giá khởi điểm lên gấp mười lần đã là tận tình tận nghĩa, không, là đại thiên nhân, vô song cõi đời. Nếu ta ra giá gấp mười lần ngươi cảm thấy có người mua không?
Lão nhân cười lắc đầu nói:
- Sợ là không có ai trả nổi giá tiền.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Vậy sao? Nếu là trước kia ta tin không ai trả nổi giá đó, nhưng hôm nay thì ta tin chắc chắn có người vui vẻ trả giá trên trời rất kinh người.
Lão nhân lặng im không nói.
Một lát sau lão nhân chậm rãi nói:
- Ngươi sẽ giao dịch với tồn tại như vậy sao? Ta cứ nghĩ mục tiêu của ngươi là bọn họ.
Lý Thất Dạ nhẹ lắc đầu nói:
- Không, mục tiêu của ta không phải bọn họ Đương nhiên có ngày ta cũng sẽ càn quét bọn họ, đạp hết tất cả. Nhưng ngươi thấy ta có giao dịch với họ không?
Lão nhân lắc đầu, khẳng định rõ rệt:
- Không.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ngươi tin ta quá, đôi khi ta còn không tin mình.
Lão nhân cười nói:
- Không phải ta tin ngươi mà ta tin đạo tâm, đạo tâm của ngươi đã nói lên tất cả.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ừm, cho nên các ngươi thả dây rất dài vì câu con cá lớn như ta.