Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tam Mục Thần Đồng nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, cười gượng nói:
- Mắt thường của ta sao lọt vào pháp nhãn của tôn giá được. Mắt thường phàm thai của ta so với pháp nhãn của tôn giá thì bé nhỏ không đáng kể, không đáng nhắc tới.
Lý Thất Dạ gật đầu cười nói:
- Ưm, thiên phú của ngươi rất cao, mới một chốc công phu vuốt mông ngựa đã tiến bộ gấp mười lần. Hèn gì ngươi còn nhỏ đã trở thành Nửa Bước Trường Tồn, thiên phú như thế thật là tuyệt thế vô song.
Rõ ràng Lý Thất Dạ đang khen nhưng Tam Mục Thần Đồng xấu hổ muốn chết, rồi lại không dám làm gì, chỉ biết cười gượng gạo.
Lý Thất Dạ liếc Tam Mục Thần Đồng, giương mắt nhìn lão nhân khắc đá, sau cùng lắc đầu.
Tam Mục Thần Đồng cũng nhìn hướng lão nhân khắc đá, trong lòng có nhiều thắc mắc về lão, có rất nhiều tò mò, nhưng gã không dám hỏi lão.
Tam Mục Thần Đồng thấy Lý Thất Dạ không có ác ý thì trái tim bình tĩnh lại.
Một lúc lâu sau Tam Mục Thần Đồng thu về tầm mắt, tò mò hỏi:
- Đại nhân, tại sao lão ở lại đó? Với đạo hóa đạo hạnh của lão hoàn toàn có thể tự lập môn hộ.
Tam Mục Thần Đồng cảm thấy cứ gọi Lý Thất Dạ là tôn giả thì không ổn nên sửa miệng gọi đại nhân. Trong mắt gã thì trình độ cao sâu khó đoán như Lý Thất Dạ đương nhiên phải được gọi là đại nhân.
Lý Thất Dạ liếc Tam Mục Thần Đồng, chậm rãi nói:
- Đây chính là chấp niệm, chỉ có chấp niệm như vậy mới khiến đạo tâm của y càng kiên định. Mỗi người theo đuổi khác nhau, thế tục cầu vô địch có lẽ ở trong mắt y chỉ là mây bay.
Tam Mục Thần Đồng thì thào:
- Chấp niệm...
Lý Thất Dạ xoay người đi:
- Đi thôi, đừng ở lại đây quấy rầy người ta, chỉ tăng thêm buồn phiền.
Tam Mục Thần Đồng lấy lại tinh thần lật đật đuổi theo. Lúc trước gã còn muốn chuồn êm, giờ thấy Lý Thất Dạ không có ác ý với mình, không bắt bẽ gã bất kính, làm Tam Mục Thần Đồng thở phào nhẹ nhõm.