Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Răng rắc!
Cơ thể Lan Thư Tài Thánh nứt ra, mạnh như gã lúc này cũng không chịu nổi cú vỗ tuyệt thế của Lý Thất Dạ, thân thể vỡ nát.
Bùm!
Cơ thể Lan Thư Tài Thánh vỡ ra.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc!
Cả trời sao nứt nẻ li ti, trong thời gian ngắn trời sao vỡ ra như gốm sứ.
Bùm!
Cả trời sao vỡ nát, mọi thứ biến mất. Không còn trời sao bao la, chẳng còn Lan Thư Tài Thánh. Cổ Viên vẫn là Cổ Viên, sơn cốc của Thủy Tinh Bàng Giải vẫn hiện ra trước mắt người đời.
Mọi thứ biến mất, trên đầu mọi người lại là trời sao mênh mông.
Nhìn cảnh tượng trước mắt mọi người ngẩn ngơ, trong thời gian ngắn sững sờ.
Sau khi lấy lại tinh thần các học sinh vuốt mặt, sờ thân thể, nhìn xung quanh. Bọn họ bình yên, tứ chi khỏe mạnh, không hòa tan.
Học sinh tỉnh táo lại trước nhất hưng phấn hét to:
- Ha ha ha! Chúng ta còn sống, chúng ta bình yên vô sự, không bị sứt mẻ gì!
Các học sinh khác tỉnh táo lại nhìn thân thể mình còn nguyên không hòa tan, giương mắt nhìn Cổ Viên y như cũ.
Lấy lại tinh thần nhìn mọi thứ còn nguyên, các học sinh rống to:
- Thật sự, chúng ta còn sống!!!
Với mọi người thì không còn gì tuyệt vời hơn là sống sót, đặc biệt sống sót sau tai kiếp càng đáng để hưng phấn.
Đám học sinh hoan hô siêu kích động. Mới rồi bọn họ suýt bị xóa sổ như bôi mực.
Sống sót sau tai nạn làm đám học sinh thở phào nhẹ nhõm, vô cùng hưng phấn, chỉ muốn nhảy cẫng lên.
Bùm!
Cổ Viên đã phục hồi như cũ nhưng có nhiều người nằm sấp dưới đất.
Rầm!
Lan Thư Tài Thánh biến mất, trời sao tan vỡ. Kim Bồ Chân Đế, Khắc Thạch Chân Đế, Kim Mãng Chân Đế, Bảo Nguyên Chân Thần, quang minh hoàng kim long, đám cự thú viễn cổ lại xuất hiện trước mắt người đời.