Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ xì cười, chậm rãi nói:
- Theo ta thấy ngươi không đánh lại thụ yêu già, trừ phi ngươi phá vỡ gông xiềng của mình, không thì ngươi chỉ là một con Đại Hắc Ngưu, không hơn.
Lời của Lý Thất Dạ làm Đại Hắc Ngưu xì hơi, gục mặt xuống ủ rũ mắng:
- Bà nội nó, đều tại Viễn Hoang Thánh Nhân khốn nạn! Nếu hắn còn sống bản đại soái ngưu nhất định không tha cho!
Lý Thất Dạ nhìn Đại Hắc Ngưu:
- Ngươi cần gì cố chấp như vậy? Thiên địa cao xa mặc ngươi bay, ngươi cố chấp chỉ là khoảnh đất nhỏ trước sân, ngươi càng cố chấp nó càng trở thành tâm ma của ngươi.
Đại Hắc Ngưu lặng im, lát sau ngẩng đầu lên nhìn Lý Thất Dạ, nghiêm túc hỏi:
- Vậy thì thứ lỗi ta mạo phạm, đại thánh nhân cố chấp cái gì?
Lý Thất Dạ cười cười không trả lời Đại Hắc Ngưu, nhìn phương xa.
Đại Hắc Ngưu hiếm khi nghiêm túc nói:
- Đại thánh nhân nói đúng, bản đại soái ngưu thật sự thiên chấp, cố chấp khoảnh đất trước sân này. Nhưng thiên địa lớn đến đâu cũng không bằng khoảnh đất nhỏ của ta. Khi chúng ta mạnh đến trình độ nhất định nếu trong lòng không còn sự cố chấp, không còn cái gì dựa vào thì chúng ta sẽ biến thành cái gì? Không còn quyến luyến cố hương thì cõi đời này có ý nghĩa chi?
Lý Thất Dạ cảm khái:
- Cố hương...
Lý Thất Dạ cười nói:
- Không thể quay về mới gọi là cố hương.
Đại Hắc Ngưu nghiêm túc nói:
- Có lẽ vậy, nhưng ít ra trong lòng chúng ta còn có cái dựa vào. Ta biết đại thánh nhân không gì không làm được, có thể vượt qua vạn cổ. Nhưng ta tin trong lòng đại thánh nhân cũng nhớ cố hương. Nếu trên đời không còn thứ khiến đại thánh nhân nhớ, không còn chỗ để nương tựa, ta nghĩ cõi đời này còn ý nghĩa gì với đại thánh nhân?