Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Kim Bồ Chân Đế vuốt đầu quang minh hoàng kim long, nó từ từ nhắm mắt lại mặc cho gã đụng chạm.
Nhìn cảnh đó mọi người rung động, bao gồm ba người Kim Mãng Chân Đế:
- Bị hàng phục, bị Kim Bồ Chân Đế hàng phục!
Kim Mãng Chân Đế, Khắc Thạch Chân Đế, Bảo Nguyên Chân Thần rung động nhìn:
- Một con quang minh hoàng kim long!
Kim Bồ Chân Đế nhảy lên lưng quang minh hoàng kim long ngồi trên yên, quát to:
- Lên!
Vèo!
Con quang minh hoàng kim long đập cánh bay cao.
- Grào!
Quang minh hoàng kim long vừa bay lượn trên trời vừa phát ra tiếng rồng ngâm. Nhiều cự thú viễn hoang trong Cổ Viên hsu dài theo, tiếng thú rống vang vọng cả thiên địa.
Xoẹt!
Kiếm chém qua, quang minh vạch qua hắc ám để lại vĩnh hằng.
Nhát kiếm này là tuyên cổ, cắt đứt thời gian, chặt đứt luân hồi, diệt nhân quả, hết thảy trước nhát kiếm này chỉ có cái chết.
Có tiếng gào thảm thiết:
- Hú!
Kiếm vụt qua, Dạ Hoàng Quỷ Phượng gầm rống tràn ngập trong đại điện, cuối cùng cái đầu to nặng nề rớt xuống đất.
Khi đầu bị chém xuống, máu Dạ Hoàng Quỷ Phượng phun ra từ càn cổ như suối phun, đổ mưa máu.
Tuy đã bị giết nhưng máu của Dạ Hoàng Quỷ Phượng có tính ăn mòn rất khủng bố, tiếng xèo xèo vang lên, không gian bị máu nó xuyên thủng, nhìn thật kinh dị.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong tiếng sụp đổ cơ thể to lớn của Dạ Hoàng Quỷ Phượng ngã xuống như núi vàng cột ngọc ngã đổ.
Một kiếm vô địch, dù Dạ Hoàng Quỷ Phượng mạnh đến đâu, đi theo Viễn Hoang Thánh Nhân tới đâu vô địch đến đó nhưng không thể cản nhát kiếm của Lý Thất Dạ. Khi Hắn chém kiếm ra thì mọi thứ thành kết cục đã định, mạnh như Dạ Hoàng Quỷ Phượng cũng chết thảm.
Lý Thất Dạ cười khẽ, thổi máu dính trên mũi kiếm, hờ hững nói: