Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Kim Mãng Chân Đế nhìn chằm chằm tổ chim của Bình Thế Thước sau lưng Lý Thất Dạ, hay nói chính xác hơn là bốn quả trứng trong tổ.
Kim Mãng Chân Đế chậm rãi nói:
- Chúng ta hôm nay tới đây là vì Bình Thế Thước. Tổ này có bốn quả trứng, bạn học Lý cần gì độc chiếm? Ta chỉ lấy một quả trứng Bình Thế Thước là được, hy vọng bạn học Lý có thể nương tay thỏa mãn một chút.
Khắc Thạch Chân Đế gật gù đồng ý:
- Đúng vậy!
Bọn họ đến vì trứng Bình Thế Thước chứ không phải tranh một hơi, quan trọng nhất là chia được trứng chim.
Khắc Thạch Chân Đế chậm rãi nói:
- Trong ổ có bốn quả trứng, ba người chúng ta một người một quả, còn một quả và hai con Bình Thế Thước thì bạn học Lý hoàn toàn có thể mang đi, chúng ta sẽ không khó xử.
Nghe Khắc Thạch Chân Đế, Kim Mãng Chân Đế nói, các học sinh gật gù:
- Câu này có lý.
Mọi người đều cảm thấy có đạo lý.
Trong tổ Bình Thế Thước có bốn quả trứng, ba người Kim Mãng Chân Đế mỗi người một quả, chừa cho Lý Thất Dạ một quả để hắn mang Bình Thế Thước đi, ai đều cảm thấy yêu cầu này không quá đáng.
Nhìn Khắc Thạch Chân Đế, Kim Mãng Chân Đế rộng lượng như thế, đám học sinh khen:
- Nhóm Khắc Thạch Chân Đế tốt tính quá, lòng dạ rộng lớn. Chân Đế có khác, chúng ta không thể so sánh.
Lý Thất Dạ nhìn ba người Kim Mãng Chân Đế, bật cười nói:
- Mỗi người một quả? Các ngươi suy nghĩ nhiều, ta muốn hết tất cả, các ngươi không liên quan gì.
Nghe Lý Thất Dạ nói thế đám học sinh không vừa lòng.
Học sinh hừ mũi nói:
- Quá đáng hết sức, hừ! Quá ngông nghênh!
Học sinh khinh thường lạnh lùng nói:
- Họ Lý không biết điều, cho mặt mũi còn lên mặt, chờ xem hắn đi tìm chết thế nào!