Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đỗ Văn Nhụy cười khổ, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Bạn học Lý là cao nhân tuyệt thế, sao có thể bị người nhà quê như ta sai khiến được.
Đỗ Văn Nhụy biết rõ nếu Lý Thất Dạ không có hứng thú với Thánh sơn thì sẽ không đến, gã làm viện trưởng không sai khiến nổi hắn.
Đỗ Văn Nhụy cho rằng Lý Thất Dạ không đến vì thánh quả hay thánh thú, nếu hắn vì hai thứ này thì đã chẳng tùy tay tặng Chí Tôn quả cho người.
Lý Thất Dạ nhìn Đỗ Văn Nhụy:
- Ngươi cảm thấy Viễn Hoang Thánh Nhân của các ngươi là con người như thế nào?
Đỗ Văn Nhụy bị hỏi không kịp trở tay, cười gượng đáp:
- Cái đó... Thủy Tổ là người lợi hại vạn cổ, quang minh phổ chiếu, phổ độ chúng sinh...
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Nhưng không phổ độ Tẩy Tội thành các ngươi.
Đỗ Văn Nhụy á khẩu, không nói nổi nửa.
Cuối cùng Đỗ Văn Nhụy đành nói:
- Con người không hoàn mỹ.
Lý Thất Dạ cười cười:
- Vậy sao?
Lý Thất Dạ nhìn chỗ sâu nhất Thánh sơn ở phía xa, lạnh nhạt nói:
- Ta chỉ muốn xem, đi tận cùng Thánh sơn, ở đó chắc có nguồn lực lượng quang minh của các ngươi. Ta chỉ muốn nhìn xem.
Dù Lý Thất Dạ nói hắn chỉ xem nhưng Đỗ Văn Nhụy nghe mà run sợ.
Im lặng một lúc sau Đỗ Văn Nhụy nhẹ giọng nói:
- Trong đó không dễ đi, người vào đó chưa từng trở ra, nghe nói là không muốn ra. Dù người đi ra ngoài thì về sau đều tọa hóa không muốn nói nhiều.
- Ta biết, lực lượng quang minh nói dễ nghe là quy y tọa hóa, nói khó nghe là mê hoặc tẩy não. Lực lượng quang minh cường đại kiềm chế người ở đó, dụ dỗ đạo tâm. Khi đạo tâm không đủ kiên định, thực lực không đủ đối kháng lực lượng quang minh thì đi vào chỉ có đường chết.