Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhóm Triệu Thu Thực hết sức xấu hổ lau miệng, bọn họ công nhận Lý Thất Dạ nói đúng. Thứ như Chí Tôn quả không phải cỡ bọn họ có thể nếm, ăn vào miệng miếng là người nổ tung thành hạt ánh sáng ngay.
Lực lượng quang minh của một trái Chí Tôn quả đừng nói nhóm Triệu Thu Thực, dù là Đăng Thiên Chân Thần cũng khó chịu nổi. Chân Đế như nhóm Khắc Thạch Chân Đế phải nhai từng miếng nhỏ, từ từ tiêu hóa lực lượng quang minh.
Nhưng Lý Thất Dạ ăn tùy ý, Chí Tôn quả vô giá ở trong tay hắn như trái cây mua đại ngoài chợ.
Lý Thất Dạ ăn một trái xong lại bắt lấy trái khác gặm, nhàn nhã nói:
- Nhưng khi các ngươi cường đại có thể từ từ tiêu hóa. Bây giờ đạo tâm của các ngươi chưa đủ kiên định, cho Chí Tôn quả bây giờ thì các ngươi sẽ không chịu nổi. Hơn nữa hoài bích có tội, để người ta biết các ngươi mang Chí Tôn quả bên mình sẽ lấy mạng các ngươi.
Nhóm Triệu Thu Thực sửng sốt, bọn họ không suy nghĩ nhiều như vậy. Ngẫm lại cũng đúng, nếu bọn họ có Chí Tôn quả mà bị người biết sẽ dẫn đến bao nhiêu người thèm muốn.
Không nói cường giả tu sĩ nào đó, đại giáo cương quốc cũng thèm muốn một trái Chí Tôn quả. Để người ta biết bọn họ mang theo Chí Tôn quả thì sẽ lấy mạng họ.
Lý Thất Dạ đưa mớ Chí Tôn quả cho Đỗ Văn Nhụy:
- Ta giao cho viện trưởng đại nhân bảo quản, ngày nào các ngươi mạnh lên mới nếm vị ngon của Chí Tôn quả cũng không muộn. Nếu các ngươi không mạnh đến trình độ đó thì vĩnh viễn không được nếm.
Đỗ Văn Nhụy ôm một đống Chí Tôn quả, ngây người lắp bắp:
- Cái... cái... cái này quá quý trọng, không... không thích hợp.
Đỗ Văn Nhụy hiểu rõ diệu dụng của Chí Tôn quả, người từng ăn đều biết ích lợi của nó. Chân Đế còn muốn chiếm lấy Chí Tôn quả, nếm thử.