Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhìn Khắc Thạch Chân Đế, Kim Mãng Chân Đế lộ ra sát ý, nhiều học sinh dưới gốc cây vui sướng khi người gặp họa. Có người thầm tính toán nếu thừa dịp loạn đục nước béo cò chiếm lấy Tẩy Tội kiếm thì quá tuyệt vời.
Đám học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực tim đập chân run, đổ mồ hôi lạnh giùm Lý Thất Dạ, trái tim nhảy lên cổ họng.
Đây là hai vị Chân Đế, ở trong mắt họ là tồn tại cao cao tại thượng, một bàn tay có thể đồ diệt Tẩy Tội viện. Lý Thất Dạ một hơi chọc vào hai vị Chân Đế thì nguy hiểm biết bao, không ai cứu hắn được.
Trước đế uy ngập trời của hai vị Chân Đế, mọi người nín thở, bao người sợ hãi run cầm cập, thầm toát mồ hôi giùm Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ như không thấy sát ý của Khắc Thạch Chân Đế, Kim Mãng Chân Đế, hắn nhún vai xoay người xuống cây:
- Thôi không lên nữa, cao xa như vậy leo lên cũng mệt, đổi cách khác đi.
Lý Thất Dạ bỗng đổi ý làm đám học sinh nhìn nhau.
Có học sinh cười nhạo:
- Thấy chưa, nói đúng rồi, hắn chỉ tìm cớ xuống đài.
Có học sinh coi khinh Lý Thất Dạ:
- Hừ! Chỉ biết giở trò khôn vặt, tồi tệ vô sỉ!
Học sinh khác nhạo báng:
- Tồi tệ vô sỉ? Ngươi không thấy hắn xuất thân là gì sao? Học sinh Tẩy Tội viện, người đến từ Tẩy Tội thành thì tốt gì cho cam? Ha, hậu đại của tội phạm ác nhân, bị quang minh từ bỏ, tồi tệ là chuyện thường hằng ngày của hắn. Bọn họ không có vinh dự gì hết!
Những lời cười nhạo làm đám học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực rất tức giận nhưng bất lực, vì mọi người đều ôm thành kiến như vậy với Tẩy Tội thành.
Học sinh lớn tiếng nhạo báng:
- Ha, chẳng phải ngươi nói hái mấy trái Chí Tôn quả thử sao? Thế nào? Bây giờ muốn tìm cớ chuồn xuống?