Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đại Hắc Ngưu hú lên:
- Phong khẩn, tát!!!
Đại Hắc Ngưu chạy trốn nhanh như tia chớp, tất cả học sinh khựng lại không ai đuổi theo nó nữa, mọi người nhìn Lý Thất Dạ.
Bọn họ đuổi theo Đại Hắc Ngưu không phải vì nó, nó rất mạnh, mọi người không làm gì được nó, bọn họ chỉ muốn có Ngưu Bảo của nó.
Bây giờ Ngưu Bảo nằm trong tay Lý Thất Dạ nên bọn họ không cần đuổi theo Đại Hắc Ngưu, nhằm vào hắn là được.
Thấy nhiều học sinh bu lại nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, nhóm Triệu Thu Thực thầm sợ. Bọn họ biết Lý Thất Dạ đã thành mục tiêu của các bạn học, bọn họ muốn thoát ra khỏi vòng vây thì rất khó khăn.
Nhóm Triệu Thu Thực cầu cứu nhìn Đỗ Văn Nhụy, gã không nóng nảy ngược lại khoanh tay trước ngực đứng một bên xem náo nhiệt.
Mọi người nhìn chằm chằm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, mắt lóe tia sáng tham lam. Vì ai đều biết khối Ngưu Bảo này ghê gớm, Kim Bồ Chân Đế cũng khen không ngớt. Gã là Chân Đế bát cung còn muốn có được Ngưu Bảo đủ biết giá trị của nó lớn đến đâu.
Mọi người nhìn chằm chằm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, nhiều học sinh liếc nhau. Dù sao bọn họ là học sinh của Quang Minh Thánh Viện, giành một khối Ngưu Bảo từ tay Lý Thất Dạ ngay trước mặt bao người thì hơi kỳ, sẽ bị người chỉ trích, chửi sau lưng.
Nhiều học sinh đều muốn có Ngưu Bảo nhưng không ai chịu làm người đầu tiên giành báu vật của bạn học. Bọn họ kiềm nén lòng rục rịch chờ đợi thời cơ, không khí đặc biệt căng thẳng.
Trong không khí căng thẳng có tiếng hét to:
- Ôi, Ngưu Bảo của ta bị mất rồi!
Mọi người nhìn lại, thấy Đại Hắc Ngưu từ khi nào đứng trên ngọn núi gần đó hét to:
- Đó là bảo bối của ta! Năm xưa ta ăn một cây Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ nhưng không tiêu hóa được ứ đọng trong bụng kết thành Ngưu Bảo. Lần này bị các ngươi rượt theo làm ta phun ra, ôi chao ơi, chàng trai mau trả lại cho ta. Vì cây Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ đó mà lão ngưu ta chín chết một sống!