Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mặc kệ ai thắng ai thua, những học sinh đứng xem trợn to mắt sợ bỏ qua chi tiết nào:
- Trò hay sắp bắt đầu. Với họ thì được thấy uy lực của tổ khí làm người ta mở rộng tầm mắt.
Trương Đinh Dục ở bên cạnh hét to:
- Ngô huynh có lên, chặn lại nhát kiếm này là Tẩy Tội kiếm thuộc về huynh!
Ngô Kha hay Trương Đinh Dục đều biết lòng mình không thể nào quang minh đường hoàng. Thử hỏi trong lòng ai không có ác niệm? Trừ phi là thánh nhân thật sự.
Nên bọn họ đành trông nhờ vào thực lực của mình có thể đỡ nhát chém của Tẩy Tội kiếm.
Báo sắt mở miệng nói, giọng như hai cục đá ma sát rất chát tai:
- Bắt đầu đi!!!
Làm người nghe nổi da gà, thanh âm khó nghe tràn ngập sát phạt.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Được rồi, bắt đầu, đã đến lúc cho các ngươi đối diện quang minh. Để quang minh phổ chiếu đi, xua tan tà ác, tịnh hóa hắc ám.
Ong ong ong ong ong!
Lý Thất Dạ vừa dứt lời Tẩy Tội kiếm liền tuôn ra ánh sáng cuồn cuộn không dứt, mỗi lũ kiếm quang như thánh quang, quang minh thần thánh, chí cao vô thượng.
Hơn nữa khi Tẩy Tội kiếm tuôn ra quang minh không có cuối, vô cùng vô tận. Ánh sáng thần thánh tuôn ra như sóng dữ hóa thành đại dương quang minh, lực lượng quang minh thần thánh cường đại dao động kinh động nhiều người ở nơi xa hơn. Nhiều người nhìn hướng này.
Học sinh cách thật xa vẫn cảm nhận được lực lượng quang minh mênh mông biển cả:
- Lực lượng thật bàng bạc!
Ở hiện trường thì càng khỏi phải nói, những học sinh đứng xem sợ hết hồn. Lực lượng quang minh bàng bạc mênh mông không chỗ không ở, bọn họ bị bao bọc, trong đại dương quang minh họ chỉ là chiếc thuyền con không đáng kể.
Nhiều học sinh rùng mình, có học sinh nằm sát dưới đất vì không chịu nổi lực lượng quang minh bàng bạc.