Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bị học sinh Thự Quang Đông Bộ khinh thường, nhóm Triệu Thu Thực yên lặng xếp hàng. Hết cách, ai kêu thực lực của họ không bằng người.
Lý Thất Dạ cười, dửng dưng nói:
- Chỉ là Bạch Hào Lang Gia quả, ta không vừa mắt nó, nếu ta hái thì tùy tiện hái mấy chục, mấy trăm trái.
Đám học sinh bị Lý Thất Dạ đè ép khí thế không phục:
- Xì!
Học sinh xếp sau cười nhạo:
- Khoác lác tét mũi, mấy chục, mấy trăm cái? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Tưởng mình là Chân Đế sao?
Học sinh xếp hàng đằng trước lắc đầu nói:
- Lớn lối quá đà rồi, ta xếp hàng ở đây đã lâu, một bạn học hái nhiều nhất chỉ được mười lăm trái. Bạn học đó là học sinh cực kỳ ưu tú của Ly Minh Nam Bộ, một vị Đăng Thiên Chân Thần.
Triệu Thu Thực kéo nhẹ tay áo Lý Thất Dạ, gã cũng cảm thấy hắn khoác lác quá lố. Nếu nói mấy chục người bọn họ có một, hai người hái được một, hai trái thì còn có thể. Bảo là hái mấy chục, mấy trăm trái thì không thể nào, viện trưởng đại nhân của họ cũng không làm được.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ khinh thường nói:
- Ai chẳng biết nói dóc, tiếc rằng ngươi chỉ biết khoác lác. Hay là chúng ta cá cược đi, tất cả học sinh Tẩy Tội viện các ngươi cộng lại nếu hái được Bạch Hào Lang Gia quả nhiều hơn một mình ta thì coi như ta thua.
Đám học sinh mới rồi bị Lý Thất Dạ mắng thúi đầu đang khó chịu, thừa dịp này la lên:
- Đúng rồi, ngươi dám cá không?
Học sinh xếp hàng đằng sau thi nhau xúi giục Lý Thất Dạ đánh cược với học sinh Thự Quang Đông Bộ:
- Cược đi, cược với hắn đi!
Lý Thất Dạ cười cười. Đỗ Văn Nhụy cười tủm tỉm, gã làm viện trưởng tuy không xen vào chuyện của vãn bối nhưng gã biết có người sắp xui rồi.