Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ hờ hững liếc bọn họ:
- Các ngươi thật sự cảm thấy mình mạnh, ưu tú vậy thì đến trước mặt người mạnh hơn các ngươi, ưỡn ngực đi khiêu chiến người mạnh hơn mình, khiêu chiến những Chân Đế, đi chiến với Thủy Tổ, chiến với tồn tại vô thượng trên chín tầng trời đi!
Lý Thất Dạ lạnh lùng nhìn bọn họ:
- Các ngươi vỗ ngực tự hỏi mình có tự tin khiêu chiến người mạnh hơn mình? Có tự tin tương lai vượt qua những Chân Đế, Thủy Tổ? Nếu không có thì câm mồm tránh sang một bên, ngươi và kẻ yếu khác có gì khác biệt? Chỉ biết khoe khoang ưu việt nhỏ bé của mình trước mặt kẻ yếu!
Lý Thất Dạ sắc bén không chỉ khách sáo răn dạy, làm đám học sinh mặt đỏ tới mang tai nhưng không cãi lại được.
Cuối cùng học sinh cười lạnh khinh thường nói:
- Ngươi cứ tiếp tục múa mép khua môi đi, những đạo lý lớn đó không có ích gì, hiện thực sẽ dạy cho các ngươi cách làm ngươi! Kẻ yếu là kẻ yếu, con kiến vĩnh viễn đều là con kiến.
Học sinh nói xong hừ lạnh quay đi.
Nhiều học sinh bước nhanh bỏ lại nhóm Triệu Thu Thực sau lưng.
Đám Triệu Thu Thực biểu tình khác nhau, có người tự ti, có người nhút nhát, có người đăm chiêu.
Lý Thất Dạ liếc đám Triệu Thu Thực:
- Có gì phải sợ? Con người dù sao là kiến, nhưng nhớ kỹ, dù là con kiến cũng phải nhe nanh ra làm ông trời nhìn thấy răng nanh của các ngươi. Miễn ngươi không nhận mệnh thì có ngày răng nanh ngắn nhỏ đó sẽ đâm thủng bầu trời trên đầu các ngươi!
Nói xong Lý Thất Dạ bước đi.
Nghe lời hắn nói, đám học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực ngẩn ngơ, câu nói như búa tạ đập vào đầu bọn họ.
Trước đó trong lòng bọn họ có tự ti, nhút nhát.
Giờ ngẫm lại tại sao họ phải tự ti? Bọn họ không làm chuyện gì xấu xa hại người. Đời người có ba bảy loại, chỉ họ cố gắng phấn đấu sẽ có ngày họ cũng leo lên đỉnh!