Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đỗ Văn Nhụy điều khiển thuyền bay siêu nhanh, trong thời gian ngắn bay ra khỏi Tẩy Tội thành.
Từ đất Tẩy Tội thành đi vào nơi khác trong Quang Minh Thánh Viện là cảnh tượng cực kỳ rung động lòng người. Bầu trời phía trước là quang minh sáng soi, khi ánh nắng chiếu xuống, quang minh thần thánh chiếu rọi mỗi góc, phản chiếu áng mây thuần khiết không tỳ vết.
Dù trong buổi tối thì trên trời có thánh quang di động giống như cực quang, cực kỳ xinh đẹp động lòng người.
Vào biên giới Quang Minh Thánh Viện rồi quay đầu nhìn mảnh đất Tẩy Tội thành, đối lập thì sẽ thấy Tẩy Tội thành là nơi quang minh không chiếu đến.
Chỗ khác toàn là thánh quang chiếu xuống cho cảm giác thần thánh, như buổi tối có ánh trăng dịu dàng rắc xuống. Tẩy Tội thành thì không thấy chút thánh quang, nếu ban đêm ngoái đầu nhìn người sẽ thấy mảnh đất này đen như mực. Dường như mảnh đất này đã bị vứt bỏ, quang minh không soi sáng, nó đã định trước sa đọa, suy sụp.
Đi vào biên giới, thánh quang chiếu rọi, mọi người tẩm trong thánh quang/
- Thánh quang!
Mỗi học sinh Tẩy Tội viện đều tu luyện công pháp quang minh, nên khi thánh quang chiếu xuống, bọn họ cảm nhận lực lượng thân thiết vô cùng từ mặt đất, họ như cá gặp nước. Học sinh thiên phú cao thì người dâng lên quang minh, ù một tiếng đại đạo trong lòng họ ngân cùng.
Tất cả học sinh cảm nhận lực lượng quang minh nơi này mênh mông vô tận, như đại dương bao la, họ là những con cá trong biển vui vẻ bơi lội.
Học sinh Tẩy Tội viện lần đầu rời khỏi Tẩy Tội thành, khi họ tẩm trong thánh quang thần thánh thì rất vui vẻ, hưng phấn.
Một lúc lâu sau nhiều học sinh tỉnh táo lại, họ ngoái đầu nhìn Tẩy Tội thành, đối lập rõ rệt. Mảnh thiên địa này quang minh sáng soi, Tẩy Tội thành thì như bị thế giới vứt bỏ, quang minh cũng không chiếu vào được.