Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ đi trong hoang dã, từng bước ra ngoài. Mặc dù nơi này là hoang dã nhưng phàm nhân đi thì có đi bộ cả đời cũng không có cảm nhận gì.
Lý Thất Dạ thì khác, hắn là tồn tại chí cao vô thượng, khi hắn đi trong hoang dã có cảm giác cực kỳ rõ rệt, hắn cảm giác lực lượng quang minh từ khắp nơi trong thiên địa ập hướng hoang dã, chảy vào nơi sâu thẳm.
Lực lượng quang minh này là nội tình của Quang Minh Thánh Viện, lòng đất có vô số thánh quang chảy xuôi, chúng nó đều tuôn hướng sâu trong hoang dã.
Lực lượng quang minh hay thánh quang khi ùa vào hoang dã chỉ vì tịnh hóa lực lượng hắc ám trong này, Quang Minh Thánh Viện tự tịnh hóa, năng lực tự bảo vệ của đạo thống.
Đạo thống như Quang Minh Thánh Viện khác hẳn với đạo thống khác, nguyên Quang Minh Thánh Viện có quang minh chiếu rọi phổ độ chúng sinh, từng tấc đất cho ngươi cảm nhận lực lượng thánh khiết. Ngươi sẽ cảm giác mình tẩm trong thánh quang, tẩy sạch tội ác của mình, tịnh hóa tâm linh.
Bởi vậy khi hắc ám rơi vào mảnh đất Quang Minh Thánh Viện dù không ai điều khiển hoặc thúc đẩy lực lượng quang minh, bản thân đạo thống tự tuôn ra thánh quang tịnh hóa hắc ám.
Quang minh cùng hắc ám đối địch nhau, nên khi hắc ám rơi vào hoang dã của đạo thống này, dù là chỗ hiếm thấy dấu chân người, không thấy cảnh quang minh sáng soi nhưng lực lượng quang minh trong nội tình đạo thống vẫn tuôn ra thánh quang tịnh hóa lực lượng hắc ám ma hóa mặt đất.
Lý Thất Dạ cảm nhận lực lượng quang minh vô cùng thuần khiết dưới lòng đất, hắn gật gù khen:
- Lão già này rất ghê gớm, quang minh đạt đến cảnh giới như vậy có thể so sánh với thánh nhân.
Lý Thất Dạ nói thánh nhân ý chỉ Viễn Hoang Thánh Nhân khi ở Thập Tam Châu, trận chiến cuối cùng với Luân Hồi Hoang Tổ đã hy sinh mình.