Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bất Hủ Chân Thần thì thào:
- Không chết cũng bị thương, vì hắn chỉ dùng một tay đón địch.
Ai đều cảm thấy trước tuyệt sát đó dù Lý Thất Dạ có thể trốn một kiếp cũng sẽ bị thương nặng.
Một kích khủng bố như vậy người trong thiên hạ mấy ai không chết?
Tro bụi tán đi, Lý Thất Dạ đi ra, hắn vẫn bình tĩnh tự nhiên, mây bay nước chảy, dường như người chịu một kích trí mạng vừa rồi không phải hắn mà là người khác.
Nhìn kỹ thì Lý Thất Dạ không bị thương, không đẫm máu hoặc bị thương nặng, hoặc bị Bão Sơn Ấn đập nát bấy như mọi người tưởng tượng.
Lý Thất Dạ yên lành người không một vết trầy, thứ duy nhất bị tước chỉ có ống tay áo của hắn.
Thấy cảnh đó làm mọi người hút ngụm khí lạnh. Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão cũng hút khí, gợn tóc gáy.
Một kích vừa rồi của họ là tuyệt sát cực kỳ nghịch thiên, trên cõi đời này không nhiều người bị hai người liên hợp tuyệt sát mà còn bình yên được. Huống chi một tay nghênh địch, không dùng binh khí, báu vật gì.
Trong tình huống như vậy mà đỡ một kích tuyệt sát liên hợp của họ, còn lành lặn không chút vết thương, trên đời hiếm thấy người như vậy, ít ai làm được. Nếu thật sự có người làm được điều đó có lẽ cỡ như Thủy Tổ kinh diễm vô song đẳng cấp Tiên Thống.
Nhìn Lý Thất Dạ chậm rãi bước ra từ tro bụi, bình yên người không vết trầy, chỉ có ống tay áo bị cắt rách. Mọi người hết sức giật mình.
Lão tổ đại giáo mạn đến đâu, thiên tài tuyệt thế kinh diễm cỡ nào khi thấy Lý Thất Dạ chỉ bị rách ống tay áo thì tập thể trắng mặt. Lý Thất Dạ lúc này là vô địch, hắn tùy tiện đứng đó đã cho người cảm giác trấn áp chư thiên.
Lý Thất Dạ không phát ra hơi thở kinh thiên động địa gì, không có thần quang bắn lên cao, nhưng dù hắn hết sức bình thường đứng đó thì hắn là vô địch. Hắn để lại bóng ma lớn trong lòng mọi người, ám ảnh khôn nguôi, thậm chí trở thành ác mộng.