Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trần Duy Chính chỉ biết thầm cầu nguyện, hy vọng có thể xuất hiện kỳ tích.
Bị Trần Duy Chính nạt, đám người Lý Kiến Khôn ngây ra, tỉnh táo lại cũng hiểu lợi và hại. Bọn họ nín thở, không dám quấy rầy Lý Thất Dạ, thầm mong mỏi hắn đánh nhanh rút gọn, hạ gục nhóm Bát Quái Chưởng Thương Sinh rồi chạy nhanh đi cứu Hộ Sơn tông.
Trung Vực Tiên Lão cười tủm tỉm hỏi:
- Đạo hữu lựa chọn thế nào?
Trông Lý Thất Dạ bình thản nhưng nhóm Bát Quái Chưởng Thương Sinh không tin hắn chẳng hề bị ảnh hưởng.
Lý Thất Dạ cười khẽ, không quan tâm:
- Có gì phải lựa chọn, giết các ngươi, đồ diệt vạn quân chỉ là chuyện tiện tay.
Dù thiên quân vạn mã vây khốn Hộ Sơn tông thì Lý Thất Dạ vẫn rất bình tĩnh.
Bát Quái Chưởng Thương Sinh cười nói:
- Đạo hữu có tâm tính rất bình tĩnh, tốt, vậy để xem đạo hữu có thể cười đến lúc nào. Ra tay!
Bát Quái Chưởng Thương Sinh dứt lời, thiên quân vạn mã Hộ Sơn tông ở phía xa nghe rõ ràng.
Ù ù ù!
Kèn của Bát Quái Cổ quốc vang lên.
Keng keng keng!
Tất cả binh khí ra khỏi vỏ lao vào chiến đấu.
Các đệ tử Hộ Sơn tông sợ trắng mặt. Lúc này bọn họ không có lựa chọn, phải tử chiến đến cùng.
Các trưởng lão rống to:
- Mở phòng ngự!
Ong ong ong ong ong!
Nguyên Hộ Sơn tông phát ra ánh sáng, hơi thở bàng bạc tuôn ra, bên trong tràn ngập hơi thở của Thủy Tổ.
Các bức tường dâng lên, tường thần bao lấy Hộ Sơn tông bảo vệ chặt chẽ. Sau khi được thần tường bảo vệ nguyên Hộ Sơn tông trở nên phòng thủ kiên cố, như thành lũy cứng rắn nhất cõi đời, không thể công phá.
Nhìn thần tường bảo vệ, nhiều lão tổ thầm giật mình:
- Đây là thủ đoạn cúa Thủy Tổ!
Mặc dù Hộ Sơn tông xuống dốc nhưng vẫn còn nội tình, đúng là rất mạnh, không uổng là một trong những truyền thừa mạnh nhất ngày xưa.