Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ bật cười:
- A, vậy sao? Không sao, ta chưa từng muốn làm người đạo đức cao thượng, hay đức cao vọng trọng gì. Ta muốn lên ngôi báu thì ngồi trên nó, cần gì lý do.
Lý Thất Dạ nói đầy bá khí, bễ nghễ chúng sinh, hoàn toàn không xem ai ra gì.
Lý Thất Dạ liếc nhóm Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão:
- Mặc kệ các ngươi muốn tìm ta báo thù hay muốn ngăn cản ta ngồi trên ngôi báu thì cứ đến đây. Bỏ lỡ hôm nay e rằng không có cơ hội. Hôm nay ai không dám đứng ra thì sau này đừng hé răng nữa, không thì ta huyết tẩy!
Tề Phong Thần Vương lạnh lùng quát:
- Láo lếu! Ngươi tưởng mình vô địch thiên hạ sao? Tiên Ma đạo thống có vô số cường giả, tuyệt đối không cho phép ngươi tùy ý làm bậy...!
Lý Thất Dạ ngắt lời Tề Phong Thần Vương, hắn cười nói:
- Ngại quá, ta vô địch, tùy ý làm bậy. Không phục thì cả đám lên đây, ta nhường một bàn tay, một ngón tay càn quét ba ngàn vạn các ngươi!
Lý Thất Dạ chậm rãi vươn một bàn tay ra, cánh tay khác chắp sau lưng, tùy ý liếc qua mọi người.
- Ta chỉ nói một câu các ngươi không thích nghe, ta vô địch, một ngón tay càn quét tất cả các ngươi. Các ngươi muốn báo thù hay muốn diệt trừ ta hoặc không phục, cứ lên hết. Mặc kệ bao nhiêu người đến, ta dùng một bàn tay là đủ. Bị ta giết chỉ trách các ngươi học nghệ không tinh, làm mất mặt lão tổ tông!
Lý Thất Dạ khoanh tay đứng, ngón tay chĩa hướng mọi người, hoàn toàn là bễ nghễ thiên hạ, duy ngã độc tôn.
Đám người vừa bất đắc dĩ vừa hận. Hận vì Lý Thất Dạ quá kiêu ngạo, xem thiên hạ không có người. Bất đắc dĩ vì hắn thật sự mạnh, sợ là ít ai ở đây đỡ nổi một bàn tay của hắn, chỉ có nhóm Trung Vực Tiên Lão là đủ sức chiến một trận với hắn.