Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lão tổ như Trung Vực Tổ Vương nhìn Trung Vực Thánh Nữ lớn lên, xem nàng như ruột thịt của mình, tình cảm rất sâu đậm. Hôm nay Lý Thất Dạ giết Trung Vực Thánh Nữ trước mặt lão, Trung Vực Tổ Vương muốn cứu nàng nhưng không thể làm được, hỏi sao lão không hận thấu xương, lửa giận ngút trời.
Lý Thất Dạ cười khẽ:
- Ta chờ đây.
Lý Thất Dạ phất nhẹ trường kiếm, tùy ý nói:
- Nhưng e rằng Trung Vực Thánh Địa các ngươi không có thực lực này. Nếu ta muốn thì ta một người một kiếm vào Trung Vực Thánh Địa là có thể đồ diệt các ngươi.
Câu đó khiến vô số người ớn lạnh sống lưng, mọi người như thấy cảnh tượng khủng bố Lý Thất Dạ một người một kiếm lao nhanh vào Trung Vực Thánh Địa, nơi hắn đi qua biển máu ngập trời, cuối cùng Trung Vực Thánh Địa thành đống phế tích, xác chết la liệt. Một kiếm của Lý Thất Dạ làm nguyên Trung Vực Thánh Địa thành tro bụi.
Khó khăn lấy lại tinh thần, nhiều người rùng mình.
Có một vị Bất Hủ Chân Thần không nghi ngờ thực lực của Lý Thất Dạ, nói:
- Hắn thật sự có thể làm được.
Bất Hủ Chân Thần này tin rằng miễn Lý Thất Dạ muốn thì hắn có thể đồ diệt nguyên Trung Vực Thánh Địa.
Một số lão tổ đại giáo nổi da gà thì thào:
- Mọi người đều đánh giá thấp thực lực của hắn.
Lý Thất Dạ cầm trường kiếm chỉ tới trước, lạnh nhạt nói:
- Giờ thì đến lượt ngươi, nên tiễn ngươi lên đường. Đáng tiếc trước khi chết các ngươi không biết mình sai ở đây.
Ánh mắt Trung Vực Tổ Vương sắc bén sát khí ngập trời, âm trầm nói:
- Sai? Kẻ giết đệ tử Trung Vực Thánh Địa thì đáng chết không tha, không có đúng sai.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ừ, nói rất hay. Đáng tiếc ngươi vĩnh viễn không biết, ta không kiếm chuyện với người khác thì chư thiên thần ma nên biết ơn, dám gây sự với ta là máu chảy thành biển!