Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cuối cùng Tề Phong Kiếm Thánh dứt khoát chịu hèn, hảo hán không ngại chịu thiệt trước mắt:
- Đạo hữu, tục ngữ nói rất hay, giết người chẳng qua rơi đầu xuống đất. Cuộc chiến lần này là ta thiên vị, lỗi ở phần ta, ta nhận.
Tề Phong Kiếm Thánh chắp tay chậm rãi nói:
- Oan gia nên giải không nên kết, núi không dời thì nước dời. Hôm nay gặp nhau là duyên phận, Tề Phong quốc ta hoan nghênh đạo hữu đến làm khách.
Mọi người nhìn nhau, rõ ràng Tề Phong Kiếm Thánh đang xuống nước, tỏ ra yếu thế với Lý Thất Dạ.
Hết cách, Lý Thất Dạ mạnh hơn Tề Phong Kiếm Thánh rất nhiều, hảo hán không ngại chịu thiệt trước mắt, núi xanh còn đó sợ gì không củi đốt, giữ được mạng sống sau này báo thù không muộn.
Thấy Tề Phong Kiếm Thánh đã mềm giọng, nhiều người nhìn sang Lý Thất Dạ.
Trong mắt nhiều người thì Hộ Sơn tông rất nhỏ yếu, nếu Hộ Sơn tông muốn vươn lên thì lựa chọn tốt nhất là thiếu một kẻ thù, nhiều một bằng hữu. Nếu thừa dịp này cho Tề Phong Kiếm Thánh bậc thang, nói câu dễ nghe cho lão thì không chừng Hộ Sơn tông và Tề Phong quốc sẽ có mối quan hệ, là chuyện tốt cho Hộ Sơn tông.
Lý Thất Dạ không thuận theo, không dao động:
- Vẫn câu cũ, cho ngươi hai lựa chọn, tự làm hay ta ra tay.
Tề Phong Kiếm Thánh sắc mặt khó xem quát:
- Ngươi...!
Lão đã cúi người rồi chẳng ngờ Lý Thất Dạ vẫn cắn chết không nhả!
Lý Thất Dạ liếc Tề Phong Kiếm Thánh một cái, lạnh nhạt nói:
- Nhìn là biết ngươi sẽ không tự sát. Ra tay đi, đây là cơ hội duy nhất của ngươi, nếu ngươi đỡ được một chiêu thì ta cho ngươi sống rời khỏi.
Tề Phong Kiếm Thánh trừng Lý Thất Dạ, mắt rực cháy lửa giận:
- Ngươi...!
Làm Kiếm Thánh của Tề Phong quốc, mặc dù Tề Phong Kiếm Thánh không phải cường giả tuyệt thế vô song nhưng đạo nghệ kiếm đạo rất kinh người. Các lão tổ Bất Hủ Chân Thần của Tề Phong quốc cũng không dám coi thường lão, không dám nói một chiêu đánh bại lão, thậm chí lấy mạng lão.