Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng đang trong phút then chốt thế này mà la lớn ra ngoài là hành động ngu không tả nổi.
Lúc này Tề Phong Kiếm Thánh đã đâm lao phải theo lao, ban đầu lão đã xen vào thì bây giờ không thể rút tay về, chỉ có thể chống tới cùng.
Nghe Chu Tư Tình khiêu khích, Lục Nhược Hi tức giận hươ trường kiếm đâm ra:
- Vậy chúng ta giết ngươi trước...!
Tề Phong Kiếm Thánh búng trường kiếm của Lục Nhược Hi chếch đi, lạnh lùng nói:
- Đủ rồi, việc này dừng ở đây. Nếu khiến máu tươi làm bẩn thánh địa của Thủy Tổ, không ai được bất kính với Thủy Tổ!
Tề Phong Kiếm Thánh cầm lông gà làm lệnh tiễn, chỉ có thể chụp cái mũ trống rỗng cho nhóm Quách Giai Tuệ.
Thật ra hai bên quyết đấu công bằng không tính là làm bẩn thánh địa Thủy Tổ.
Triệu Trí Đình không đồng ý:
- Điều này không công bằng, đã nói đến chết mới thôi nhưng tại sao có thể lật lọng? Nếu là chúng ta thắng thì chúng ta có thể giết chết nàng!
Mọi người ngoài giáo trường hóng náo nhiệt, nhiều người rất bất mãn thái độ thiên vị ra mặt của Tề Phong Kiếm Thánh, nhưng không ai đứng ra nói câu công bằng.
Tề Phong Kiếm Thánh lạnh lùng nói:
- Bổn tọa đã ra phán quyết, đừng tự ý quyết định nữa! Nếu đổi lại các ngươi thua thì bổn tọa cũng sẽ ra phán quyết như vậy, nhất định đối xử bình đẳng.
Nghe Tề Phong Kiếm Thánh nói thế nhóm Lục Nhược Hi không tin chút nào. Bọn họ nhếch mép biểu thị coi khinh, họ không tin Tề Phong Kiếm Thánh luôn mồm bậy bạ.
Vương Học Hoành nhỏ tuổi hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Sợ là không phải vậy, mọi người đều thấy rõ ngươi thiên vị họ Chu.
Bị Vương Học Hoành vạch mặt, Tề Phong Kiếm Thánh cảm giác mặt nóng ran. Tuy mọi người đều biết lão thiên vị Chu Tư Tình nhưng không ai nói ra, không vạch trần. Giờ Vương Học Hoành nói thẳng ngay trước mặt người trong thiên hạ, làm Tề Phong Kiếm Thánh không chịu nổi.