Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đi không lâu sau Trần Duy Chính ngoái đầu nhìn nhóm Quách Giai Tuệ:
- Sư tổ, thế này... sợ là có nguy hiểm.
Trần Duy Chính lo cho an nguy của nhóm Quách Giai Tuệ, vì là lần đầu tiên đi xa nhà, hơn nữa lần đầu bọn họ một mình đảm đương một phía.
Tuy lúc trước Lý Thất Dạ ném họ vào các nơi hung hiểm tôi luyện nhưng hắn vẫn có mặt tại chỗ, còn giờ hắn bỏ lại họ trong chiến trường cổ, hỏi sao Trần Duy Chính không lo lắng.
Lý Thất Dạ không có phản ứng gì, hắn ngồi trên xe lăn như đã ngủ.
Sau khi Lý Thất Dạ rời đi, bảy người Quách Giai Tuệ sợ hết hồn, lòng thầm run. Trước kia họ cũng trải qua sống chết, tôi luyện ở nơi hung hiểm. Nhưng Lý Thất Dạ có mặt cho họ can đảm, tự tin hơn, dù trời sập xuống còn có Lý Thất Dạ chống.
Giờ Lý Thất Dạ rời đi để lại bảy người một mình chiến với chiến trường cổ, khiến họ hoảng.
Vương Học Hoành nhỏ tuổi phập phồng lo sợ hỏi:
- Làm... làm sao giờ?
Quách Giai Tuệ trầm giọng nói:
- Chúng ta rồi phải tự độc lập, không thể để công tử theo chúng ta suốt, không thì sau này làm sao ra ngoài phiêu bạt?
Trong bảy người Quách Giai Tuệ nhỏ tuổi nhưng đạo tâm kiên định nhất.
Đại sư huynh Lý Kiến Khôn hít sâu khích lệ mọi người:
- Sư muội nói đúng, đã đến lúc chúng ta một mình độc lập, cứ từ từ làm, rồi sẽ có cách.
Lý Thất Dạ mặc kệ bảy người Quách Giai Tuệ, để họ tự rèn luyện. Nếu Lý Thất Dạ luôn nâng đỡ thì bọn họ vĩnh viễn không trưởng thành được, mãi mãi không thể là cường giả thật sự.
Lý Thất Dạ ra lệnh Trần Duy Chính đẩy hắn vào thành cổ gần chỗ này nhất.
Thành cổ này không lớn nhất trong Luân Hồi Sơn thành nhưng là một trong các tòa thành xưa nhất, tức là do Trường Sinh Lão Nhân xây dựng.