Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Kiến Khôn cũng nhận ra lão nhân kỳ kỳ, có gì lạ thì gã không nói cụ thể được.
Khi lão nhân cầm tay Lý Thất Dạ, không chỉ Trần Duy Chính, ngay cả Lý Kiến Khôn, Quách Giai Tuệ cũng căng thẳng thần kinh.
Lão nhân dường như hoàn toàn không thấy đám Trần Duy Chính hồi hộp, lão cầm bàn tay Lý Thất Dạ, tay kia lão mò trong túi lấy ra một cái kính lão, xem kỹ vân tay của hắn.
Lục Nhược Hi nhỏ tuổi nhất ngây thơ hồn nhiên, chống cằm chớp mắt tò mò nhìn:
- Thế nào hả lão nhân gia? Tướng tay của sư tổ chúng ta ra sao?
Nhìn dáng vẻ của Lục Nhược Hi, tông chủ Trần Duy Chính dở khóc dở cười. Nha đầu này không hiểu đường đời, thật ngây thơ hồn nhiên, đến bây giờ còn chưa nhận ra lão nhân có vấn đề.
Lão nhân nghiên cứu một lúc lâu sau tháo mắt kính lão xuống, lớn tiếng khen:
- Diệu, diệu, rất diệu, cực diệu.
Lục Nhược Hi tò mò hỏi:
- Diệu thế nào?
Lão nhân cười bí hiểm:
- Tướng tay này rất diệu, rất xứng với anh đầu nhà chúng ta. Tướng tay này có tướng phu thê với nh đầu nhà chúng ta, trời đất tạo nên một đôi, bọn họ sinh ra nên là phu thê.
Lục Nhược Hi nghe lão nhân nói, khó tin bảo:
- Khoa trương vậy sao?
- Đúng vậy!
Lão nhân hớn hở nói với Lý Thất Dạ:
- Tiểu ca, ngươi cực kỳ xứng đôi với anh đầu nhà chúng ta, tướng phu thê, hay ngươi và ta làm sui gia đi? Lão hủ cảm thấy ngươi sẽ thích nha đầu, mà nha đầu nhà chúng ta cũng sẽ thích ngươi.
Lục Nhược Hi hớn hở lắc đầu nói:
- Lão nhân gai hiểu lầm, sư tổ chúng ta là cao nhân...
Lục Nhược Hi chưa nói hết câu đã bị Trần Duy Chính kéo sang một bên.
Lão nhân hắng giọng tiếp tục bảo: