Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong quá trình leo trên đường đá, Quách Giai Tuệ trải qua từng ban ngày, từng buổi đêm. Có cuồng phong mưa bão, nàng suýt bị thổi rớt xuống vực. Từng có hàn băng tuyết đọng, trong rét buốt nàng bị đông thành tượng băng. Từng có mặt trời nóng cháy, nàng suýt bị nướng khô.
Từng bước đi tới, Quách Giai Tuệ trải qua cực khổ trong mấy ngày này, trước kia không dám tin, giờ bị gian khó trui rèn nàng dần trưởng thành, trở nên kiên cường hơn, chính chắn hơn.
Không biết đi bao lâu, đột nhiên có ngày Quách Giai Tuệ ngồi xuống, tỉnh táo lại từ trong tê dại.
Khi nàng tỉnh táo lại thì thấy cảnh tượng rung động, nàng đã ở giữa sườn nùi thần sơn. Đứng ở đây như bước vào một thế giới.
Lúc này đã không nhìn thấy Hộ Sơn tông, không thấy núi non sông nước ở chân núi. Đưa mắt nhìn một mảnh trời sao bao la, các vì sao rực rỡ như khảm trên đầu nàng, vươn tay có thể hái.
Dưới trời sao mênh mông vô ngần có thể trông thấy trời trăng luân phiên, ngân hà vòng quanh, dường như thế giới sinh ra tại đây.
Quách Giai Tuệ nhìn hình ảnh đó nàng cảm giác mình thật nhỏ bé, như hạt bụi bé tí tẹo.
Tiếp tục ngước lên trên nhìn, thần sơn vẫn cao vút đâm vào tận cùng trời sao, dường như đỉnh núi là chỗ cao nhất dưới trời sao, là nơi sâu nhất cả trời sao.
Nhìn sao băng xẹt qua trời sao, vô cùng xinh đẹp, như thơ như tranh. Đặc biệt trời sao phía xa đậu mấy chiếc chiến hạm siêu lớn. Các chiến hạm lớn như hành tinh, một chiếc rơi xuống có thể đè sập đạo thống.
Các chiến hạm không biết đậu ở đó bao nhiêu năm tháng, loang lổ, nhiều chỗ rách nát. Dường như những chiếc chiến hạm lui ra từ chiến trường thời cổ xưa rồi đậu tại đây, không còn ai lái chúng nữa.