Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ cười khẽ, gật gù, giương mắt nhìn bầu trời xanh biếc, chậm rãi nói:
- Một mình lên Tiên Thống giới có khó không?
Cửu Ngưng Chân Đế đẹp như hoa nở hoa tàn tĩnh lặng, khiến người thích, khiến người nhìn quyến luyến:
- Đại đạo từ từ, không có hai chữ dễ dàng.
Lý Thất Dạ vỗ tay cười nói:
- Nói hay lắm, đại đạo không có hai chữ dễ dàng. Nếu muốn hai chữ dễ dàng thì khổ tu đại đạo làm gì, làm vương hầu tiêu dao là được.
Cửu Ngưng Chân Đế nhìn Lý Thất Dạ như muốn xuyên thấu đôi mắt hắn:
Đối với người đời đại đạo không có chữ dễ dàng, nhưng với ngươi thì đại đạo dài dặc đầy khó khăn.
Lý Thất Dạ uy hiếp thiên hạ, sinh linh trong cửu thiên thập địa run rẩy trước thần uy vô thượng của hắn. Cõi đời có mấy người dám nhìn thẳng Lý Thất Dạ? Nhưng giờ phút này Cửu Ngưng Chân Đế nhìn thẳng vào Lý Thất Dạ như muốn tiến vào lòng hắn.
Lý Thất Dạ không đáp, hắn nhìn bầu trời xanh, thật lâu sau cười nói:
- Vạn cổ đều khó khăn, có ngại gì. Không trải qua muôn vàn khó khăn làm sao ung dung đi được.
Cửu Ngưng Chân Đế thì thầm khen:
- Vô địch đều như vậy.
Dáng vẻ xinh đẹp của Cửu Ngưng Chân Đế khiến người đời điên đảo thần hồn, nàng khen rằng:
- Vô địch không chỉ về đại đạo còn có đạo tâm. Cõi đời mấy ai cả đời không thua, thua người không đáng sợ, nhưng tâm không thua thì có ngày sẽ bất bại.
Được Cửu Ngưng Chân Đế khen Lý Thất Dạ chỉ cười cười, không đáp lại, đăm đăm nhìn trời xanh.
Qua một lúc lâu, năm tháng yên tĩnh tốt đẹp, Cửu Ngưng Chân Đế và Lý Thất Dạ ngồi sóng vai thoải mái bên nhau. Hai người như bằng hữu cũ quen biết vạn cổ.
- Không biết huynh cầu cái gì?
Lý Thất Dạ cười hỏi lại:
- Nàng cảm thấy ta cầu cái gì?