Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mà chân mệnh của Tứ Đại Bảo Vương lại dung hợp với bảo hồn, cho nên khi Lý Thất Dạ đánh nát bảo hồn thì chỉ thấy kim sắc trên người Mộc Kiếm Chân Đế rút lui như thủy triều. Một quyền đấm lên người Mộc Kiếm Chân Đế, chỉ nghe một cái "phanh", Tứ Đại Bảo Vương văng ra ngoài.
Thế nhưng Tứ Đại Bảo Vương đã nhận lấy sức mạnh khủng khiếp nhất, một quyền đánh trúng, Tứ Đại Bảo Vương hét thảm "A", nháy mắt bị chấn thành sương máu.
Khi Tứ Đại Bảo Vương bị chấn thành sương máu thì trên người Mộc Kiếm Chân Đế vẫn còn Quan Thụ Giả cùng Văn Trúc Kim Thạch Thụ gia trì, cho thân, toàn thân của hắn tỏa ra hào quang màu xanh lục.
Thế nhưng, cho dù sức mạnh của Quan Thụ Giả cùng Văn Trúc Kim Thạch Thụ lớn mấy đi nữa thì cũng không thể chịu đựng nổi một quyền tuyệt thế vô địch của Lý Thất Dạ, chỉ nghe "phốc", hào quang màu xanh lục nháy mắt chôn vùi.
Trong tiếng "phanh", Quan Thụ Giả văng ra ngoài, hắn không như Tứ Đại Bảo Vương có bốn món trọng bảo che chở, hắn còn không kịp kêu thảm "A" thì đã nghe "phốc", toàn thân bị quyền kình khủng bố ép thành sương máu. "Phanh..."
Chỉ nghe tiếng xương vỡ "răng rắc" vang lên, Mộc Kiếm Chân Đế phun máu, xương cốt toàn thân vỡ nát.
Sau khi Tứ Đại Bảo Vương cùng Quan Thụ Giả hứng chịu hết quyền kình thì một quyền vô địch này mới thật sự đánh trúng người Mộc Kiếm Chân Đế, trong tiếng "phanh", chỉ thấy huyết khí của Mộc Kiếm Chân Đế lụi tàn, huyết khí ngập trời bị một quyền này đánh xơ xác.
Cho nên, trong tiếng "phanh" này, Hươu Khách Ông cũng văng ra ngoài, khi văng ra ngoài thì Hươu Khách Ông cũng phun máu, toàn thân vang lên tiếng xương vỡ "răng rắc".