Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Chẳng trách Khách Minh lại dùng mấy trăm vạn sinh mệnh tế luyện cấm khí, chuyện này, đối với hắn, chỉ là ngựa quen đường cũ, sợ rằng không phải là lần đầu tiên làm chuyện này.
Không ít tu sĩ cường giả run rẩy, thì thào.
Có lão tổ thế gia cười hắc hắc, nói:
- Tuổi thọ của con người là có hạn, ngay cả tu sĩ cũng vậy, Chân Thần bất hủ cường đại cách mấy cũng vậy. Hắc, một người, một tu sĩ, nếu như có thể sống quá sức tưởng tượng của mọi người, có thể sống quá cực hạn, hắc, vậy thì chắc chắn hắn phải có bí mật không muốn ai biết, chắc chắn phải có thủ đoạn cực đoan.
Nghe lão tổ này nói thế, không ít tu sĩ cường giả gật đầu, cảm thấy có lý. Chân Thần bất hủ cho dù cường đại cách mấy, nếu như sống mãi thì sớm muộn cũng sẽ chết.
Trừ phi luôn luôn phủ bụi mình, thế nhưng Hươu Khách Ông tuyệt đối không phải là người luôn luôn phủ bụi, cho dù hắn từng phủ bụi, hơn nữa không chỉ phủ bụi một lần, thế nhưng người thường hay xuất thế lộ mặt như hắn chắc chắn sẽ không tránh khỏi chuyện tiêu hao thọ nguyên.
Thế nhưng Hươu Khách Ông vẫn sống lâu như vậy, trở thành Chân Thần bất hủ lớn tuổi nhất Đế Thống Giới, có thể thấy đằng sau chuyện này có thủ đoạn không thể gặp người.
Lúc này, Mộc Kiếm Chân Đế nhất kiếm chỉ thiên, Quan Thụ Giả đạp thiên phong địa, Tứ Đại Bảo Vương đại cổ cương thế, còn Hươu Khách Ông thì đầu đội sừng hươu.
Trong nháy mắt, bốn người Mộc Kiếm Chân Đế tạo thành đại thế, chuẩn bị công kích Lý Thất Dạ.
Rất hiển nhiên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, bốn người bọn họ đã ăn gơ với nhau. Cường đại như bọn họ, một khi chịu trao đổi với nhau thì ăn gơ với nhau trong thời gian ngắn cũng không phải là chuyện không thể.