Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong suy nghĩ của rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi, Đoạn Ngọc Chân Đế chính là Nữ Đế cao cao tại thượng, có thể được Nữ Đế nhìn nhiều mấy lần thì cũng đã là ưu ái rồi, còn như có thể nói chuyện với Nữ Đế thì chính là vinh hạnh vô thượng, có thể khiến người ta phát điên.
Giờ đây Đoạn Ngọc Chân Đế khom người ân cần chào hỏi Lý Thất Dạ, cử chỉ cung kính, người ta nằm mơ cũng không dám tưởng tượng tới chuyện như vậy, chuyện này chính là may mắn ba đời, chính là diễm ngộ vô thượng, khiến người ta nằm mơ cũng có thể cười lớn.
Thế nhưng đối với cơ hội trời ban này, Lý Thất Dạ lại ung dung bình thản, tất cả tu sĩ trẻ tuổi ái mộ Đoạn Ngọc Chân Đế làm sao mà không ghen tỵ cơ chứ.
- Mặc dù Đoạn Ngọc Chân Đế là đệ nhất Nữ Đế.
Có một ít cường giả nhìn thấy nét mặt hờn chua của người ái mộ thì cười khẽ:
- Thế nhưng đừng quên rằng lúc này đệ nhất hung nhân cũng như mặt trời ban trưa, thế gian hiếm ai địch lại. Cho nên hắn ra vẻ tự cao tự đại trước mặt Đoạn Ngọc Chân Đế cũng là chuyện đương nhiên, ai bảo người ta có thực lực như vậy chứ.
- Ta... ta...
Người ái mộ muốn nói, thế nhưng nghẹn hơn nửa ngày vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh.
Mặc dù trong lòng rất không ưa Lý Thất Dạ, thế nhưng chỉ phải hậm hực thừa nhận, ai bảo đệ nhất hung nhân cường đại như thế chứ, bây giờ hắn có làm dáng như thế nào thì người ta cũng thấy đương nhiên.
- Chuyện nơi này không liên quan tới Nữ Đế.
Lúc này Tứ Đại Bảo Vương chen ngang, nói:
- Chờ sau khi chúng ta xử lý xong chuyện nơi này, nếu như có chỗ đắc tội Nữ Đế thì ngày khác chắc chắn sẽ đến Lý gia nhận tội với Nữ Đế.