Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Chỉ là hơi ép cách không mà thôi, ngón tay của Lý Thất Dạ vẫn còn chạm trên lưỡi kiếm, thế nhưng Dương Đình Vũ không kịp kêu thảm thì đã bị ép thành sương máu.
E rằng Dương Đình Vũ nằm mơ cũng không ngờ rằng mình lại chết nhanh như vậy, ngay cả cơ hội giãy dụa cũng không có, chỗ dựa Mộc Kiếm Chân Đế ngay cả cơ hội ra tay cứu hắn cũng không có.
Ban đầu, Dương Đình Vũ dám tới Minh Lạc thành, dám đứng trước cửa thành Minh Lạc thành khiêu khích Lý Thất Dạ là bởi vì có sư phụ Mộc Kiếm Chân Đế làm chỗ dựa, cho hắn lực lượng, cũng cho hắn niềm tin.
Khiến Dương Đình Vũ ngộ nhận là, cho dù Lý Thất Dạ cường đại cách mấy, thế nhưng vẫn có Mộc Kiếm Chân Đế che chở hắn, hắn sẽ không bị thương, sẽ không chết trong tay Lý Thất Dạ.
Thế nhưng không ngờ rằng chớp mắt lại bị Lý Thất Dạ ép chết, hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lý Thất Dạ ép thành sương máu, hơn nữa Mộc Kiếm Chân Đế mà hắn cho rằng tuyệt đối có thể che chở hắn lại không ra tay cứu hắn.
Có thể nói, ngay khoảnh khắc bị ép thành sương máu, e rằng trong lòng Dương Đình Vũ đã tràn ngập hối hận, đây đúng là muốn hắn đi tìm đường chết mà.
"Phanh..."
Ngay khoảnh khắc Dương Đình Vũ bị ép thành sương máu thì trường kiếm trong tay Tô Mặc Bạch lập tức vỡ nát, nháy mắt vỡ thành ngàn vạn mảnh, hóa thành vô số toái phiến.
Điều này khiến cho Lãnh Điện Kiếm Thần khiếp sợ, lúc này hắn nhận ra mình không phải là đối thủ của Lý Thất Dạ, hai người bọn họ chênh lệch với nhau quá lớn.
Ngay lúc này, Lãnh Điện Kiếm Thần nhanh chóng rút lui, nháy mắt rút lui trở về doanh địa Mộc gia như một tia chớp.
Lúc này Lãnh Điện Kiếm Thần hết sức rõ ràng, tồn tại như Lý Thất Dạ, sợ rằng chỉ có cường đại như Chân Đế mới có thể chống đỡ nổi, thực lực như hắn chỉ là tự tìm đường chết mà thôi. - Đã tới rồi mà còn muốn đi sao?