Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong mắt bình dân bách tính Minh Lạc thành, Lý Thất Dạ mới là thủ hộ thần của Minh Lạc thành, mới là chúa cứu thế của Minh Lạc thành. Khi tai nạn trước mắt, Dương Đình Vũ thân là đệ nhất cường giả Minh Lạc thành đã ở đâu? Cuối cùng còn không phải là người ngoài như Lý Thất Dạ ra tay cứu giúp hay sao?
Huống chi lúc này theo bình dân bách tính Minh Lạc thành thấy thì Minh Lạc thành dưới sự che chở của Lý Thất Dạ hết sức an toàn, bọn họ không có nguy hiểm tính mạng. Còn Dương Đình Vũ thì muốn dẫn người ngoài vào Minh Lạc thành, muốn dẫn sói vào nhà, vì vậy phần lớn mọi người trong Minh Lạc thành rất phản cảm Dương Đình Vũ trở lại, đương nhiên mọi người không dám nói nhiều.
Tất cả tu sĩ bên ngoài Minh Lạc thành đều nín thở nhìn đồng điện. Đương nhiên, tất cả tu sĩ cường giả rất sẵn lòng nhìn thấy Minh Lạc thành có thể thành công đi vào Minh Lạc thành, chỉ có như thế thì bọn họ mới có hy vọng, mới có cơ hội.
Bằng không, nếu như Minh Lạc thành vẫn luôn nằm trong tay Lý Thất Dạ thì bọn họ không thể nào nhúng chàm tiên thạch.
- Được rồi, cho dù ngươi nói mình đáng thương cách mấy đi nữa, thì đã sao.
Lúc này, một tiếng nói thản nhiên vang lên, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy Lý Thất Dạ đứng trên tường thành.
Mọi người không thấy rõ Lý Thất Dạ đứng trên tường thành từ lúc nào, cứ như hắn vẫn luôn đứng ở nơi đó vậy.
- Vẫn câu nói đó, người vào thành, giết không tha!
Lý Thất Dạ đứng trên tường thành, hời hợt nhìn Dương Đình Vũ, nói:
- Còn phần ngươi, chẳng qua chỉ là một quân cờ vô nghĩa mà thôi. Muốn vào thành thì cái gọi là Mộc Kiếm Chân Đế, cái gọi là Tứ Đại Bảo Vương, cái gọi là Hươu Khách Không, cái gọi là Văn Trúc đạo thống, hãy lên hết đi, hôm nay ta tiêu diệt các ngươi, mắc công các ngươi ở ngoài dông dài cả ngày.