Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Phải biết rằng, Đế Thống Giới ngày nay rất khó tìm thấy lão tổ mạnh hơn Hươu Khách Ông, cho dù có thì cũng rải rác không nhiều.
Bất kể là vãn bối của ai thì khi chào hỏi Hươu Khách Ông cũng đều phải cung kính, thế nhưng người thanh niên gọi là Lư Vĩ Quân này lại hết sức tùy tiện.
Nhất thời, tất cả mọi người nhìn nhau, mọi người đều sững sờ, không ai biết rõ Lư Vĩ Quân là người phương nào.
- Lư hiền chất khách khí, Bách Nhật tiền bối khỏe chứ.
Lúc này, Hươu Khách Ông chưa từng ló mặt vậy mà lại lên tiếng, bên trong cánh rừng vọng ra tiếng nói già nua của Hươu Khách Ông.
Hươu Khách Ông lên tiếng, tất cả mọi người hít lạnh. Lư Vĩ Quân tự đại, Hươu Khách Ông không chỉ không tức giận, trái lại còn rất khách khí, điều này khiến cho mọi người giật mình.
Phải biết rằng Hươu Khách Ông là tồn tại cao cao tại thượng, phận vãn bối không nằm rạp dưới chân hắn thì đã đáng gờm lắm rồi. Thế nhưng người thanh niên này thất lễ như vậy mà Hươu Khách Ông vẫn vô cùng khách khí.
Xem ra, người thanh niên gọi là Lư Vĩ Quân này có lai lịch rất nghịch thiên.
Thái độ của Hươu Khách Không khiến mọi người giật mình, người có thể khiến Hươu Khách Ông khách khí như vậy, nhìn khắp Đế Thống Giới, nào có mấy ai?
Nhất thời, vô số người vắt hết đầu óc thế nhưng vẫn không nghĩ ra được.
- Hồi tiền bối, lão tổ mạnh khỏe, sau khi xuất quan thì hắn nhàn cư ở nhà, chỉ điểm đám vãn bối chúng ta.
Lư Vĩ Quân cười nói.
Nhắc tới lão tổ tông của mình, thần thái của hắn hết sức kiêu ngạo, lồng ngực ưỡn lên, dáng vẻ không coi ai ra gì.
- Bách Nhật, họ Lư.
Có một vị Chân Thần bất hủ cỗ lão nghĩ ngợi, suy đoán thân phận của Lư Vĩ Quân, cuối cùng hắn hơi nhăn mày lại.