Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cũng chính vì vậy, tuyệt thế công pháp cùng vô địch thần binh của Thạch Vận đạo thống mới hao mòn từng món một. Bởi vì những đại giáo cương quốc rời khỏi Thạch Vận đạo thống không mang theo những thứ này thì lấy chúng ra đấu giá, đổi thành vật tư rời khỏi nơi này.
Có thể nói, sau khi những đại giáo cương quốc đó trốn khỏi nơi này thì đã để lại một vùng đất cằn cỗi cho những người không thể chạy trốn.
- Thế nhưng, có nhiều thứ không phải muốn lấy thì có thể lấy.
Lý Thất Dạ cười nhạt.
- Chẳng lẽ là đạo nguyên...
Ngô Hữu Chính hoàn hồn, không khỏi giật mình. Dù sao hắn cũng là một trong số ít cao thủ đứng đầu Thạch Vận đạo thống, vì vậy biết rất nhiều thứ.
- Chúng ta vẫn còn đạo nguyên sao?
Lâm Diệc Tuyết nghe sư phụ mình nói vậy, không khỏi ngạc nhiên. Thạch Vận đạo thống bọn họ đã xuống dốc đến tình trạng này rồi, sợ rằng đạo nguyên đã sớm khô cạn, đã sớm biến mất. - Còn...
Ngô Hữu Chính nặng nề gật đầu, nghiêm túc nói rằng:
- Chúng ta vẫn còn đạo nguyên, thế nhưng chúng ta không biết nó ở đâu mà thôi. Ta cùng mấy vị Chân Thần từng nghiên cứu với nhau, thế nhưng tiếc là chưa từng thành công. Nếu như chúng ta không có đạo nguyên thì đã vỡ nát từ lâu rồi. Thế nhưng đạo thống chúng ta mặc dù suy sụp, thế nhưng lại kẹt ở Đế Thống Giới, không hề rơi xuống, cho nên chứng tỏ đạo nguyên vẫn còn. Tiếc là chúng ta không tìm thấy đạo nguyên.
Ngô Hữu Chính dù sao cũng là Chân Thần mạnh nhất Thạch Vận đạo thống, cho nên hắn từng thăm dò thử, thế nhưng chưa từng thành công.
- Mặc dù không phải đạo nguyên, thế nhưng lại có liên quan rất lớn với đạo nguyên.
Lý Thất Dạ gật đầu, nói.