Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Đúng vậy, phải đi.
Ngô Hữu Chính đưa mắt nhìn xa, nói chậm:
- Cho dù đại nạn không tới thì cũng không thể ở lại Minh Lạc thành nữa rồi.
- Vì sao?
Lâm Diệc Tuyết không rõ lắm, ngơ ngác hỏi.
- Sợ rằng không lâu nữa thì đại quân của Mộc gia sẽ tới, Mộc Kiếm Chân Đế sẽ đích thân giá lâm. Đối với Mộc gia, đối với Mộc Kiếm Chân Đế, bọn họ không cho phép quyền uy của mình bị khiêu khích.
Ngô Hữu Chính thở dài, nói chậm:
- Đến lúc đó Minh Lạc thành sẽ trở thành chiến trường, nói không chừng vừa khai chiến thì toàn bộ Minh Lạc thành sẽ tan thành mây khói, thậm chí, Thạch Vận đạo thống cũng sẽ bị đánh nát.
Nói tới đây, hắn mặt mày ảm đạm. Thế nhưng hắn không còn cách nào khác, hắn không thể thay đổi được gì cả, chuyện hắn có thể làm đó chính là mang theo đệ tử tông môn rời khỏi nơi này, mang theo đông đảo bách tính rời khỏi nơi này.
Lâm Diệc Tuyết lặng lẽ gật đầu, lặng lẽ thu dọn đồ đạc, cuối cùng khi rời khỏi Minh Lạc thành, nàng không nhịn được ngoái đầu nhìn về phía Thiên Vận phế tích.
Bắt đầu từ bây giờ, có lẽ nàng sẽ không còn gặp lại nam nhân này. Hắn là chí tôn trên trời, bọn họ vốn là người của hai thế giới.
Cuối cùng, Lâm Diệc Tuyết thở dài, đi theo trưởng bối rời khỏi Minh Lạc thành.
Lý Thất Dạ vừa ra tay, toàn bộ Minh Lạc thành câm như hến. Khi mọi người biết Lý Thất Dạ đang ở Thiên Vận phế tích thì không ai dám đi đến Thiên Vận phế tích, cho dù phải đi ngang nơi này thì cũng lẩn tránh thật xa.
Còn phần Lạc phủ, một đêm xuống dốc, bởi vì Hắc Thiết quân chính là tinh nhuệ của Lạc phủ, là lực lượng cường đại nhất Lạc phủ. Toàn bộ Hắc Thiết quân bị Lý Thất Dạ một kiếm giết chết, chớp mắt khiến cho Lạc phủ đánh mất sức mạnh.