Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ vẫn ở lại bên trong phế tích chờ hắc ám dưới lòng đất đến. Hắn biết, hắc ám dưới lòng đất sẽ không ẩn núp nữa, nó chắc chắn sẽ tái hiện, hơn nữa chỗ nó tái hiện chính là Minh Lạc thành.
Cho nên Lý Thất Dạ ngồi trong phế tích kiên nhẫn chờ đợi. Cho dù dãi gió dầm sương thì Lý Thất Dạ cũng không hề bị ảnh hưởng. Đối với hắn, chờ đợi là chuyện bình thường như đi đường.
Ba ngày cứ thế vội vàng trôi qua, vào hôm nay, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trong tiếng bước chân dồn dập còn có tiếng hít thở gấp gáp.
Khi tiếng bước chân dồn dập vang lên, Lý Thất Dạ đột nhiên mở mắt.
Một lát sau, một bóng người xông vào, bước chân lảo đảo, khi vọt tới trước mặt Lý Thất Dạ thì toàn thân mềm nhũn, ngã nhào xuống đất.
- Cứu... cứu Sơ Thạch tông chúng ta.
Nữ tử ngã trên mặt đất run rẩy, tuy không còn đủ sức bò dậy thế nhưng nàng vẫn ráng sức chống đỡ thân thể, gào lớn với Lý Thất Dạ.
Người ngã nhào trước mặt Lý Thất Dạ chính là Lâm Diệc Tuyết. Lúc này trên người Lâm Diệc Tuyết máu me loang lổ, nhìn vào là biết vừa mới trải qua một trận kịch chiến.
Nhìn thấy bộ dáng này của Lâm Diệc Tuyết, Lý Thất Dạ thở dài, bàn tay đặt lên đỉnh đầu của Lâm Diệc Tuyết, sức mạnh đại đạo tràn vào cơ thể của nàng.
Nhận được sức mạnh của Lý Thất Dạ, Lâm Diệc Tuyết mừng rỡ, cơ thể giống như đại địa hồi xuân, tràn trề sức sống, dạt dào sinh cơ, sức lực dùng mãi không hết, vết thương trên người nàng không cần kim sang dược thì cũng tự lành. - Công tử, xin... xin hãy cứu Sơ Thạch tông.
Thở gấp một trận, Lâm Diệc Tuyết vội vàng cầu xin Lý Thất Dạ. Lúc này nàng đã rơi vào đường cùng rồi, Lý Thất Dạ chính là hy vọng duy nhất của nàng.