Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Sư phụ, hắn rõ ràng đang yêu ngôn hoặc chúng, tung tin đồn khắp nơi...
Lâm Diệc Tuyết ủy khuất nói rằng:
- Hắn cố tình mưu hại Minh Lạc thành, muốn mưu đồ làm loạn.
- Không thể nói bậy, công tử chính là thế ngoại cao nhân.
Ngô Hữu Chính trầm giọng nói:
- Khi vi sư ở Nguyệt Nha cốc, chính là công tử cứu mạng vi sư. Nếu công tử không ra tay thì vi sư đã trở thành thức ăn của yêu thụ rồi.
Lâm Diệc Tuyết nghe vậy, không khỏi sững sỡ, nhìn Lý Thất Dạ một hồi, không hề cảm thấy Lý Thất Dạ giống thế ngoại cao nhân như sư phụ nói.
Sau khi sư phụ trở lại thì từng kể chuyện này. Trong lòng nàng cho rằng người trẻ tuổi cứu mạng sư phụ của nàng chính là cao nhân không ăn khói lửa, thế nhưng Lý Thất Dạ lại không hề có dáng vẻ của cao nhân.
Mặc dù vậy, Lâm Diệc Tuyết vẫn cúi thấp đầu nói với Lý Thất Dạ:
- Là ta vô lễ, va chạm công tử, cũng xin cám ơn công tử đã cứu mạng sư phụ ta...
Lâm Diệc Tuyết với Ngô Hữu Chính mặc dù là sư đồ, thế nhưng tình như cha con. Ngô Hữu Chính nhìn nàng lớn lên, cho nên Lý Thất Dạ cứu mạng Ngô Hữu Chính, trong lòng Lâm Diệc Tuyết hết sức cảm kích.
-... Thế nhưng, thế nhưng cho dù ngươi có ân với Sơ Thạch tông thì cũng không thể yêu ngôn hoặc chúng, rải rác lời đồn, mưu hại Minh Lạc thành chúng ta... Lâm Diệc Tuyết vẫn còn có một chút quật cường.
Mặc dù nàng cảm kích Lý Thất Dạ cứu sư phụ nàng, vì sư phụ, nàng nguyện ý cúi đầu trước Lý Thất Dạ. Thế nhưng nàng tuyệt đối không cho phép Lý Thất Dạ phát tán lời đồn có hại đối với Minh Lạc thành. - Nha đầu này, là ta đã làm hư ngươi.
Ngô Hữu Chính vừa tức vừa bực, cũng hết cách với đồ đệ của mình, vội vàng ôm quyền nhận sai với Lý Thất Dạ: