Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Ngươi...
Lâm Diệc Tuyết bị câu hỏi này của Lý Thất Dạ làm nghẹn họng. Nàng chỉ là một nữ đệ tử, đương nhiên không thể đại biểu Minh Lạc thành. Nàng trừng mắt nhìn Lý Thất Dạ, giương cằm, có hơi ngạo kiều, nói rằng: - Giữ gìn Minh Lạc thành yên ổn chính là trách nhiệm của tất cả mọi người, chỉ có như thế thì Thạch Vận đạo thống mới có thể phục hưng!
- Nói hay lắm.
Lý Thất Dạ vỗ tay, giống như đang xem kịch hay, vừa cười vừa nói:
- Nhưng muốn phục hưng Thạch Vận đạo thống thì giấc mộng này có hơi xa vời.
- Ngươi... ngươi nói hươu nói vượn cái gì thế.
Lâm Diệc Tuyết bất mãn Lý Thất Dạ, hừ lạnh một tiếng, quát lên:
- Thạch Vận đạo thống chúng ta từng là đạo thống cường thịnh nhất Đế Thống Giới. Sư phụ từng nói, chỉ cần giữ gìn Minh Lạc thành tân hỏa bất diệt thì Thạch Vận đạo thống chắc chắn có thể phục hưng. Giữ gìn Minh Lạc thành yên ổn, chính là trách nhiệm của tất cả mọi người! - Có giấc mơ đúng là rất tốt.
Nhìn khuôn mặt có phần ngây thơ của Lâm Diệc Tuyết nghiêm túc, lần này Lý Thất Dạ không trêu chọc Lâm Diệc Tuyết, mà là gật đầu.
- Hừ hừ hừ...
Lâm Diệc Tuyết hừ lạnh, lạnh giọng nói rằng:
- Bây giờ ngươi chịu khai thật vẫn chưa muộn, nếu không, hừ hừ, nếu như rơi vào tay của sư phụ ta, hoặc rơi vào tay Lạc phủ thì ngươi sẽ có đòn ngon để ăn. Dám rải lời đồn, phá hư sự yên ổn của Minh Lạc thành, chính là đại tội. - Tiểu nha đầu, đây không phải là lời đồn.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nhìn nàng nói rằng:
- Nếu như ngươi muốn sống lâu hơn thì hãy trốn đi, có lẽ còn có thể giữ được tính mạng. Nếu như mất mạng rồi thì Minh Lạc thành yên ổn chỉ là câu nói suông mà thôi. Mặt khác, Minh Lạc thành không lâu nữa sẽ biến mất. - Ngươi...