Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhìn những tên ăn mày này, Lý Thất Dạ cười nhạt, đá tỉnh những tên ăn mày này. Đối với người đang ngủ say, bị đá tỉnh là chuyện hết sức căm ghét. Thế nhưng khi nhìn thấy hoàng kim bạch ngân sáng loáng ở trước mắt, những tên ăn mày này bị mê hoặc căng mắt. - Minh Lạc thành sắp tận thế rồi, đi ăn một bữa ngon đi, cho dù chết thì cũng làm quỷ no.
Lý Thất Dạ cười nhạt, tiện tay ném cho những tên ăn mày này một đống vàng bạc.
- Cho... cho... cho chúng ta sao?
Đống vàng bạc này Lý Thất Dạ nhìn như cặn bã, thế nhưng với những tên ăn mày này thì là tài vận lớn nhất đời, giống như có một tòa núi vàng núi bạc bày trước mặt bọn họ. - Không sai.
Lý Thất Dạ cười nhạt.
- Cám ơn lão gia, cám ơn lão gia.
Những tên ăn mày này vô cùng hưng phấn, kích động chảy nước mắt, vừa dập đầu, vừa giành nhau vàng bạc.
Những tên ăn mày này cảm thấy như đang nằm mơ, mơ thấy núi vàng núi bạc rớt xuống. Bọn họ cho rằng mình đang nằm mơ, không khỏi ngắt đùi mình một cái, cảm thấy đau nhói, thế mới biết mình không phải nằm mơ, mà là sự thật. Vì vậy bọn họ mới khóc ướt mặt mũi.
Lý Thất Dạ nhìn những tên ăn mày này cuốn sạch vàng bạc, lạnh nhạt phân phó bọn họ:
- Đi nói với thế nhân, nói Minh Lạc thành sắp hủy diệt, mau trốn đi, trốn càng xa càng tốt. Nói không chừng sẽ giữ được tính mạng.
Những tên ăn mày nghe vậy, không khỏi ngạc nhiên. Thế nhưng vừa lấy tiền của người ta, bọn họ không đồng ý sao được, lập tức gật đầu, nói rằng:
- Lão gia yên tâm, chúng ta nhất định sẽ lan truyền lời này.
Lý Thất Dạ không quan tâm tới bọn họ, đi thẳng vào trong phế tích.