Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Sâu kiến còn ham sống, huống chi là con người chứ. Bọn họ đều từng là tồn tại quát tháo phong vân, đương nhiên là muốn sống sót rời khỏi nơi này. Đối với bọn họ, sống sót rời khỏi nơi này chính là lại thấy mặt trời, chính là trùng sinh. - Này... ngươi... ngươi chờ một chút.
Lúc này, Viêm Vũ Sinh không nhịn nổi nữa, gọi Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ dừng chân, xoay người lại, nhìn thoáng qua bọn họ, cười nhạt nói rằng:
- Còn chuyện gì sao? Ta đang vội lên đường.
Lúc này năm người Viêm Vũ Sinh nhìn nhau, cuối cùng Viêm Vũ Sinh hơi do dự, nửa tin nửa ngờ, nói rằng:
- Ngươi... ngươi thật sự có thể ra ngoài sao?
- Các ngươi cảm thấy ta cần lừa các ngươi sao? Ta muốn lấy tính mạng của các ngươi thì cũng chỉ là việc tiện tay mà thôi, giống như giết sâu kiến vậy.
Lý Thất Dạ cười hời hợt.
Lời nói của Lý Thất Dạ khiến bọn họ nín thở. Bọn họ đều là tồn tại quát tháo phong vân, ở Đế Thống Giới, bọn họ mà giẫm chân một cái thì ngay cả đại địa cũng phải run lẩy bẩy. Bây giờ lại bị Lý Thất Dạ coi là sâu kiến.
Thế nhưng bọn họ không thể không thừa nhận sự thật này. Lý Thất Dạ phất tay một cái thì đã có thể đánh bại bọn họ, muốn giết bọn họ, đúng là chuyện dễ như lật bàn tay, hai bên chênh lệch quá lớn. - Mang bọn ta ra ngoài được không?
Cuối cùng Viêm Vũ Sinh nói, câu nói này là đang năn nỉ Lý Thất Dạ.
Bọn họ đã từng là nhân vật ngông cuồng tự đại, chưa có khi nào năn nỉ người khác cả. Thế nhưng ở trong Hồng Hoang Thiên Lao này, Lý Thất Dạ là hi vọng duy nhất của bọn họ. - Mang các ngươi ra ngoài?
Lý Thất Dạ sờ cằm, nhàn nhã nói rằng:
- Thế nhưng thiên hạ không có bữa cơm miễn phí, mang các ngươi ra ngoài thì ta được lợi gì?