Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cái sừng trâu bị gãy của Cuồng Ngưu muốn mọc lại không phải là chuyện dễ. Hắn không giống Bát Tí Kim Long, mặc dù tám cánh tay của Bát Tí Kim Long bị xé đứt, thế nhưng hắn muốn tái tạo cánh tay cũng rất dễ dàng.
Còn sừng trâu của hắn thì mọc từng tấc một, không phải đơn giản là tái tạo.
- Sắp chết rồi, quan tâm sừng trâu làm gì nữa?
Nhìn thấy Cuồng Ngưu ôm sừng trâu rú dài, Bát Tí Kim Long khó chịu, nói:
- Chẳng lẽ ngươi có thể để lại cho con cháu của ngươi hay sao?
- Đúng là có thể...
Cuồng Ngưu trái lại rất nghiêm túc, nói rằng:
- Tộc của chúng ta có thể để lại sừng trâu cho tử tôn, nhất là sừng trâu của ta, đây là một món bảo vật vô giá, có thể đưa cho tử tôn làm vật trấn gia.
Nhìn thấy Cuồng Ngưu nghiêm túc như vậy, đám người Viêm Vũ Sinh hết biết nói gì. Lúc này bọn họ đều là cá nằm trên thớt, mang sống treo trên sợi tóc, có thể chết bất cứ lúc nào. Vậy mà Cuồng ngưu lại quan tâm sừng trâu của hắn, đúng là khiến người ta hết nói nổi. - Đúng là nhàm chán.
Lý Thất Dạ ngáp một cái, nhìn thoáng qua đám người Bệnh Quân, nhàn nhã nói rằng:
- Ta nên xử trí các ngươi như thế nào đây?
- Muốn giết muốn xẻo tùy ngươi, dù sao lão ngưu ta cũng không phải chưa từng chết.
Cuồng Ngưu tính cách thô bạo gào lớn, nói rằng:
- Lão ngưu ta sẽ không cầu xin nhà ngươi tha mạng.
- Học nghệ không tinh, bại bởi người khác, không còn lời nào để biện giải.
So với Cuồng Ngưu thô bạo thì Viêm Vũ Sinh nói chuyện nhã nhặn hơn nhiều.
- Đều là khó thoát khỏi cái chết, chỉ khác chết sớm chết muộn mà thôi.
Độc Phượng Thần Cơ cũng quyết đoán, nói rằng: