Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bát Trận Chân Đế trong trạng thái vô địch như thế mà cũng không thể lọt vào mắt tân hoàng, như vậy tân hoàng cường đại như thế nào, khủng bố như thế nào. Tất cả mọi người cảm thấy khó thở.
Bát Trận Chân Đế không hề nổi giận, hắn nghiêm mặt, ánh mắt dữ dội, lạnh lùng nói rằng:
- Hôm nay ta tới đón Hàm Ngọc công chúa!
Nói xong, hai mắt lóe lên hào quang sáng chói, cứ như có thể xé đôi thế giới.
Tư thế của Bát Trận Chân Đế đã nói rõ quyết tâm của hắn.
- Có can đảm, có lòng dạ.
Lý Thất Dạ vẫn lười biếng như cũ, nhẹ nhàng phủi tay, ngáp một cái, nói rằng:
- Khoan nói tới chuyện ngươi có năng lực mang nàng rời khỏi tay ta hay không, mà hãy thử hỏi nàng có nguyện ý đi với ngươi hay không đã.
Tư thái của Lý Thất Dạ chẳng khác nào khinh rẻ Bát Trận Chân Đế, làm cho những người trẻ tuổi đang có mặt ở đây giật mình, trong lòng bất bình thay Bát Trận Chân Đế, cảm thấy tân hoàng quá cuồng vọng, quá phách lối.
Thế nhưng không ai dám nói ra khỏi miệng, cho dù trong lòng bất mãn thì cũng không dám hó hé một câu. Gã bạo quân tân hoàng này vừa ra tay thì đã đồ diệt trăm vạn người, bọn họ không phải chưa từng nhìn thấy.
Ánh mắt Bát Trận Chân Đế co lại. Chợt, hắn nhìn Binh Trì Hàm Ngọc, ánh mắt như nước, mềm mại hơn rất nhiều.
- Công chúa điện hạ, theo ta rời đi được không?
Lúc này biểu hiện của Bát Trận Chân Đế vẫn rất khiêm tốn. Không hổ là Chân Đế, bất luận là phong phạm hay là cử chỉ đều rất hợp với thân phận của Chân Đế.
Nhìn Bát Trận Chân Đế, Binh Trì Hàm Ngọc thở dài, nhẹ nhàng lắc đầu, chậm rãi nói rằng:
- Thiên Trập công tử, tất cả mọi chuyện đều do ta mà ra, hãy để ta kết thúc đi. Tương lai ngươi còn có tiền đồ tốt hơn, hãy buông xuống ân oán, rời khỏi nơi này.