Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Sau khi quỳ xuống đất, khi Lý Thất Dạ chưa lên tiếng thì không ai dám đứng dậy. Tất cả mọi người đều quỳ tại chỗ, nơm nớp lo sợ, chờ đợi Lý Thất Dạ xử lý. - Xem ra xương cốt của các ngươi cũng không cứng như tưởng tượng.
Lý Thất Dạ ngồi tại chỗ, cười tủm tỉm nhìn đống người đang quỳ, cười nhạt:
- Thấy chưa, chẳng phải đều quỳ hết rồi sao, dễ hơn tưởng tượng rất nhiều.
Lý Thất Dạ nói thế khiến cho tất cả mọi người đang quỳ mặt mày nóng rát. Trước đó không một ai đánh giá cao Lý Thất Dạ. Trong mắt bọn họ thì tân hoàng là một tên rác rưởi, là một tên hôn quân hoang đường vô năng. Rất nhiều người xem thường hắn, rất nhiều người khinh bỉ hắn, rất nhiều người muốn giẫm đạp hắn.
Thế nhưng bây giờ bọn họ lại ngoan ngoãn quỳ trước người mà bọn họ xem thường, hơn nữa còn quỳ một cách sợ sệt, chờ đợi tân hoàng xử lý.
Chênh lệch trước sau khiến cho mọi người lúng túng. Trước đó bọn họ có ai mà không tự cao tự đại, trong mắt bọn họ tên phế vật như tân hoàng không có tư cách xuất hiện trong yến hội. Bây giờ hay rồi, bọn họ thế mà lại quỳ liếm tân hoàng, cầu xin hắn tha mạng.
Lúc này, cái thứ bọn họ gọi là kiêu ngạo, cái thứ bọn họ gọi là tự phụ đều không đáng một xu.
- Như vậy ta có nên xem xét tổ chức thi đấu hay không. Chẳng hạn như ai quỳ liếm ta thoải mái thì có thể rời đi trước. Từng người một đi lên đây, nếu như quỳ liếm ta không thoải mái thì kéo ra ngoài chém.
Lý Thất Dạ cười tủm tỉm.
Lý Thất Dạ nói thế, tất cả mọi người đang quỳ biến sắc, mặt mày trắng nhách. Lý Thất Dạ làm như vậy là muốn tàn nhẫn nghiền nát kiêu ngạo cùng tự tôn của bọn họ! - Bệ hạ, hãy tha mạng cho bọn họ đi.