Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Hắn muốn làm gì?
Nhìn thấy Lý Thất Dạ leo lên thiềm đá thì có người nói nhỏ.
- Có trời mời biết. Làm gì có ai biết tên hoang đường như hắn sẽ làm ra chuyện hoang đường gì chứ.
Mọi người không ai biết Lý Thất Dạ muốn làm gì.
- Đó là nơi nào?
Cũng có người tò mò đánh giá thiềm đá, ghế đá cùng pho tượng trải dài hai bên trái phải.
- Không rõ lắm.
Mặc dù thịnh yến được cử hành trong thạch lâm, thế nhưng thiềm đá đã lâu rồi chưa có người quét tước, mà Tần Kiếm Dao lại không dám tự tiện chủ trương đưa yến hội lên trên này, vì vậy mặc dù mọi người đi đi lại lại trong thạch lâm, thế nhưng không có ai leo lên thiềm đá quan sát cả. - Ta từng nghe nói về nơi này.
Có một cường giả thế hệ trước nhìn thấy Lý Thất Dạ leo lên thiềm đá thì khoan thai nói chậm:
- Nghe nói đây là Thánh Hiền Đài của Cửu Liên Sơn. Ở thời đại xa xưa, tổ tiên của Cửu Liên Sơn từng ở nơi này triệu tập thánh hiền đến từ các nơi. Sau này không biết vì nguyên nhân gì mà lại bỏ hoang. - Thánh Hiền Đài?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, có rất nhiều người lần đầu tiên nghe nói tới cái tên này.
Trên thực tế Cửu Liên Sơn quá cổ xưa, cổ xưa hơn tất cả mọi truyền thừa. Bất kể là Đấu Thánh vương triều hay là ngũ cường, hoặc nhìn khắp Cửu Bí đạo thống, sợ rằng không có truyền thừa nào cổ xưa hơn Cửu Liên Sơn cả. Cho nên Cửu Liên Sơn có rất nhiều chuyện mà mọi người không biết.
Lúc này Lý Thất Dạ đã leo tới đài cao, đưa mắt nhìn ghế đá, mỉm cười, không hề chê bẩn mà trực tiếp ngồi xuống.
Phải biết rằng đài cao là nơi hai ngọn núi đá giao nhau, khi ngồi ở trên này thì có thể nói giống như là ngồi cao trên đầu, khi nhìn xuống thì tất cả mọi người trong yến hội đều giống như thần tử tới đây làm lễ. - Hôm nay nếu như đã tụ tập đông đủ, vậy thì thời gian tẻ nhạt nên kết thúc rồi.